BẾN CỦI – TỪ “ĐỊA NGỤC CAO SU” ĐẾN VÙNG ĐẤT ANH HÙNG
Trước khi trở thành một vùng đất anh hùng, Bến Củi từng là nơi mà người ta nhắc đến với nỗi ám ảnh. Những năm đầu thế kỷ XX, khi thực dân Pháp lập đồn điền cao su, nơi đây nhanh chóng trở thành “địa ngục trần gian” đối với hàng ngàn người lao động.
Những người phu cao su, phần lớn từ miền Bắc, miền Trung bị đưa vào đây, phải làm việc quần quật từ sáng sớm đến tối mịt. Họ sống trong cảnh thiếu ăn, thiếu mặc, bị cai phu đánh đập, bóc lột không thương tiếc. Cuộc sống của họ gắn chặt với những hàng cao su, nơi mồ hôi và nước mắt thấm vào từng tấc đất.
Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần đấu tranh đã dần hình thành. Từ những phản kháng nhỏ lẻ, người công nhân Bến Củi đã từng bước đứng lên đấu tranh có tổ chức, góp phần tạo nên phong trào cách mạng mạnh mẽ trong toàn vùng.
Bến Củi từ một nơi bị áp bức đã trở thành nơi khởi nguồn của ý chí phản kháng.



