Bến Đò Không Người Lái
Bến Đò Không Người Lái
Ông Lương Văn Phúc sống bên bờ sông Lam, làm nghề chèo đò chở khách qua sông. Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, cây cầu gần làng bị bom đánh sập nên con đò của ông trở thành tuyến giao thông quan trọng.
Ban ngày ông chở dân qua sông, ban đêm bí mật đưa bộ đội và hàng hóa sang bờ bên kia. Nhiều lần máy bay địch quần thảo trên đầu, ông vẫn bình tĩnh chèo đò trong đêm tối.
Một đêm mưa lớn, ông nhận nhiệm vụ đưa một tổ thương binh vượt sông gấp. Giữa dòng, pháo sáng địch bắn lên trắng trời. Ông Phúc lập tức cho đò nép vào bãi lau sậy rồi nằm im suốt hàng giờ.
Nhờ sự gan dạ của ông, toàn bộ thương binh được đưa sang sông an toàn. Nhưng trong một chuyến đi sau đó, con đò của ông trúng bom.
Người dân tìm thấy chiếc mái chèo gãy trôi dạt vào bờ. Ông Phúc hy sinh giữa dòng sông quê hương, để lại người vợ già và hai con nhỏ.
Sau chiến tranh, người dân dựng bia tưởng niệm bên bến sông, gọi nơi ấy là “Bến đò không người lái”.


