Bến đò không tên
Bến đò không tên
Ngày trước, ở một khúc sông nhỏ miền Tây có bến đò chẳng ai gọi tên. Người ta chỉ quen nói: “qua khúc đó thì xuống đò”. Bến đơn sơ, chỉ có cây cọc gỗ và mái lá che mưa.
Thời chiến, bến đò ấy là đường nối giữa các xã. Ban ngày, người lái đò chở lúa, chở cau, chở mấy bà đi chợ sớm. Ban đêm, con đò lại lặng lẽ đưa cán bộ, thương binh qua sông, tránh những đợt càn quét.
Người lái đò là một phụ nữ trung niên, da sạm nắng, ít nói. Bà nhớ con nước như nhớ lòng bàn tay. Nước lớn thì đi lối nào, nước ròng thì né bãi bùn ra sao — không cần nhìn trăng cũng biết.
Có lần giặc đóng chốt ngay đầu sông. Bến đò ngừng hoạt động nhiều ngày. Bà chỉ lặng lẽ buộc lại dây chèo, chờ đúng lúc nước đổi dòng mới đưa người sang. Không ai hỏi, không ai hẹn, nhưng ai cũng tin bà.
Sau ngày hòa bình, cầu được xây, bến đò dỡ bỏ. Con cháu bà đi học, đi làm xa, ít người còn nhớ khúc sông cũ. Chỉ những người già trong vùng vẫn kể: có một bến đò không tên, đã lặng lẽ đưa cả làng đi qua một thời hoa lửa...



