Bài viết

BẾN ĐỢI

Quảng Ninh23/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm sông Mã đặc quánh hơi sương.
Sương không rơi, mà lãng đãng trườn qua những bụi lau sậy già nua ven bờ, ôm ấp lấy mặt nước đen thẫm đang cuộn chảy âm thầm. Cái lạnh se sắt của những ngày cuối đông luồn qua manh áo trấn thủ mỏng manh, ngấm vào da thịt tê tái.
Trên bến vắng, chiếc thuyền nan bé tẻo teo nằm chòng chành theo nhịp nước vỗ oàm oạp.
“Anh đi, rồi có còn về nữa không?”
Tiếng cô giao liên cất lên, nhỏ nhẹ mà vang vọng, nghe như tiếng thở dài của gió lùa qua khe đá. Trong ánh sáng bàng bạc, nhợt nhạt của vầng trăng khuyết vừa nhú lên khỏi đỉnh núi, Thao nhìn thấy đôi mắt người con gái ấy. Một đôi mắt đen láy, thẳm sâu và u hoài như chứa cả dòng sông đang chảy dưới chân họ.
Thao không dám nhìn lâu vào đôi mắt ấy. Anh sợ mình mềm lòng. Anh cúi xuống, mân mê khẩu súng trường báng gỗ đã nhẵn bóng mồ hôi tay. Mùi bùn non ngai ngái quyện với mùi hương nhu thoang thoảng từ mái tóc cô gái tạo nên một thứ hương vị nồng nàn, khắc khoải đến lạ lùng
“Hết giặc, anh sẽ về. Em chờ nhé.”
Lời hứa buông ra nhẹ bẫng, nhưng lại nặng tựa ngàn cân. Cô gái không đáp. Bàn tay cô, những ngón tay thon gầy nhưng chai sạn vết súng, rụt rè tìm đến bàn tay anh. Một cái nắm tay vội vàng, run rẩy. Thao cảm nhận được hơi ấm nóng hổi từ tay cô truyền sang, len lỏi qua từng mạch máu, xua tan cái giá lạnh của đêm rừng.
Tiếng mái chèo khua nước bì bõm. Con thuyền xé màn sương đục, đưa Thao sang bờ bên kia.
Khi bóng anh đã tan loãng vào bóng đêm của đại ngàn Trường Sơn, cô gái vẫn đứng đó. Dưới chân cô, dòng sông vẫn trôi miệt mài, mang theo bóng hình người trai đi mãi không về. Chỉ còn tiếng chim cuốc kêu khản đặc vọng lại từ vách núi, nghe da diết và nhói buốt tâm can.
Ngày hòa bình, Thao trở lại. Bến sông xưa cỏ mọc um tùm. Ngôi mộ nhỏ nằm chơ vơ trên triền đê, cỏ xanh rờn rợn. Mùi hương nhu ngày cũ dường như vẫn còn vương vất, lẩn khuất đâu đây trong gió chiều hiu hắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BẾN ĐỢI | Câu chuyện thời hoa lửa