BÊN DÒNG CAO ĐIỂM 51, KÝ ỨC KHÔNG MỜ CỦA NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ
Bên dòng cao điểm 51, ký ức không mờ của người lính trở về.
BÊN DÒNG CAO ĐIỂM 51
KÝ ỨC KHÔNG MỜ CỦA NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ
Tôi là Nguyễn Thanh Chính, Hội viên hội cựu chiến binh thôn Tát Diêu xã Khánh Hoà, tỉnh Lào Cai nhập ngũ ngày 27/2/1975, khi đất nước còn đang bộn bề những đau thương và hy vọng. Từ một chàng trai trẻ bước vào quân ngũ với trái tim rực lửa, tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình sẽ mang trong lòng những ký ức không thể nào phai của chiến trường, của đồng đội, và của những mất mát không bao giờ bù đắp được.
Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi hành quân sang làm nhiệm vụ quốc tế. Những ngày tháng chiến đấu tại Bắc Ta Bong, tỉnh Sim Dết, nơi đất nước Campuchia bị chiến tranh cày nát, đã trở thành dấu mốc sâu đậm nhất trong đời lính của tôi. Trận chiến ấy kéo dài gần ba tháng, ác liệt nhất ở cao điểm 51 nơi quân địch thường xuyên mở đường xe sang Thái Lan vận chuyển tiếp tế, và nơi chúng tôi được lệnh chặn đứng mọi hoạt động của chúng.
Ngày hôm đ là ngày mà tôi không bao giờ quên.
Trong màn sương dày đặc của rừng biên giới, đạn pháo địch trút xuống như muốn xé nát cả đất trời. Đơn vị chúng tôi kiên cường trụ bám từng giao thông hào, từng ụ đất nhỏ. Khi địch tổ chức phản công lớn, tôi và một đồng đội bị thương nặng. Và bi kịch chiến trường ập đến: 78 đồng chí của tôi đã anh dũng hi sinh trong trận đánh ấy.
Con số ấy đến giờ vẫn như một vết dao khắc sâu trong trái tim tôi. Những gương mặt, nụ cười, lời hứa hẹn trở về sau chiến tranh mãi mãi nằm lại nơi cao điểm 51 lạnh lẽo.
Giữa khói lửa và đau thương ấy, tôi còn nhớ rất rõ hình ảnh anh Hạo – người đồng đội nhập ngũ năm 1977, luôn kề vai sát cánh cùng tôi trong suốt những ngày tháng gian khổ. Chúng tôi đã chiến đấu với nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng củ sắn, từng phút chợp mắt giữa tiếng đạn rít. Trận đánh ở Bắc Ta Bong gắn kết chúng tôi bằng máu, bằng sinh mạng, bằng tình đồng đội keo sơn mà chỉ những người lính mới hiểu hết.
Thời gian trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Những mất mát dần trở thành ký ức, nhưng ký ức ấy không hề nhạt. Cao điểm 51, Bắc Ta Bong, Sim Dết, những người đã nằm lại tất cả vẫn ở đó trong trái tim tôi sống động, thiêng liêng và đầy tự hào.
Hôm nay, khi kể lại câu chuyện này, tôi chỉ mong những người đi sau hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu, và bằng cả cuộc đời của biết bao người lính như chúng tôi.
Và tôi người may mắn được trở về. Xin luôn khắc sâu những năm tháng ấy, như một phần đời không thể tách rời của chính mình.



