BÊN DÒNG SÔNG GIANH
Mở đầu: Vùng đất của những người con can trường Quảng Minh quê tôi nằm hiền hòa bên bờ Nam sông Gianh, nhưng trong ký ức của bà Ngoại tôi – một cựu dân quân trực chiến – nơi này từng là một "tọa độ lửa" kinh hoàng. Bà kể rằng, những năm 1965 - 1972, máy bay Mỹ đánh phá ngày đêm để cắt đứt mạch máu giao thông chi viện vào Nam. Mỗi tấc đất Quảng Minh khi ấy đều thấm đẫm mùi thuốc súng và bụi đường, nhưng cũng chính tại nơi đây, những câu chuyện về lòng quả cảm đã trở thành huyền thoại.
Mở đầu: Vùng đất của những người con can trường
Quảng Minh quê tôi nằm hiền hòa bên bờ Nam sông Gianh, nhưng trong ký ức của bà Ngoại tôi – một cựu dân quân trực chiến – nơi này từng là một "tọa độ lửa" kinh hoàng. Bà kể rằng, những năm 1965 - 1972, máy bay Mỹ đánh phá ngày đêm để cắt đứt mạch máu giao thông chi viện vào Nam. Mỗi tấc đất Quảng Minh khi ấy đều thấm đẫm mùi thuốc súng và bụi đường, nhưng cũng chính tại nơi đây, những câu chuyện về lòng quả cảm đã trở thành huyền thoại.
Nội dung: Đêm trắng bên bến đò Minh Lệ
Bà tôi nhớ nhất là mùa hè năm 1968, khi ấy bà hai mươi tám tuổi, là thành viên của tổ dân quân chèo đò trung chuyển hàng hóa qua sông. Một đêm mưa tầm tã, nước sông Gianh dâng cao và chảy xiết đến lạnh người. Nhiệm vụ của tổ bà là phải đưa một đơn vị pháo cao xạ và hàng tấn đạn dược qua sông trước khi trời sáng để kịp bố trí trận địa.
Giữa dòng nước mênh mông, pháo sáng từ máy bay địch bất ngờ thả rực trời, soi rõ từng cơn sóng dữ. Tiếng bom nổ chát chúa ở phía hạ lưu phà Gianh vọng về làm rung chuyển cả mặt đất. Bà kể: "Lúc đó, tay chèo của bà run lên không phải vì sợ chết, mà vì sợ đò bị lật thì hàng hóa, đạn dược của bộ đội sẽ chìm hết xuống lòng sông". Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, các o dân quân đã hò nhau dùng sức người chống chọi với dòng nước xoáy. Các chú bộ đội định ra tay giúp nhưng các bà kiên quyết ngăn lại: "Các anh giữ sức mà đánh giặc, sông này chúng em thuộc từng khúc quanh, cứ tin vào chúng em!". Tiếng hò khoan Quảng Bình vang lên át cả tiếng động cơ máy bay, như một lời thề sắt đá của những người con gái đất lửa.
Tinh thần "Xe chưa qua, nhà không tiếc"
Câu chuyện của bà càng trở nên xúc động khi bà nhắc đến những ngày xe vận tải bị sa lầy do bom đánh nát đường. Đêm đó, để giải phóng đoàn xe đang nằm giữa tầm ngắm của địch, bà cùng bà con trong thôn đã đưa ra một quyết định táo bạo: dỡ cửa nhà để làm cầu.
Bà bồi hồi nhớ lại: "Có những gia đình vừa dựng được nếp nhà gỗ mít mới tinh, nhưng khi thấy xe pháo kẹt lại, họ chẳng hề tính toán mà tự tay tháo từng cánh cửa, dỡ từng tấm ván sàn mang ra lót đường cho xe chạy qua". Hình ảnh hàng trăm người dân Quảng Minh vai vác gỗ, tay bưng đất, làm việc dưới ánh pháo sáng giữa đêm khuya đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh vô điều kiện. Với họ lúc bấy giờ, ngôi nhà chỉ là vật chất, còn con đường vào Nam mới là sinh mệnh của dân tộc.
Lời kết: Khát vọng hòa bình
Kết thúc câu chuyện, đôi mắt bà tôi chợt nhòe đi khi nhắc đến những người đồng đội đã nằm lại dưới lòng sông Gianh sâu thẳm. Những người con gái Quảng Minh năm ấy đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi bến đò, hầm trú ẩn để đổi lấy màu xanh cho quê hương hôm nay.
Nghe lời kể của bà, em cảm thấy vô cùng tự hào về truyền thống anh hùng của xã Quảng Minh. Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa, mà còn là bài học lớn lao về lòng yêu nước và sự tận hiến. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với những giọt máu và mồ hôi mà thế hệ của bà đã đổ xuống trên mảnh đất quê hương mình.


