BÊN DÒNG SÔNG HÒA BÌNH
BÊN DÒNG SÔNG HÒA BÌNH
Nhân chứng kể lại: Cựu chiến binh Trần Văn Hòa (Người lính giữ chốt bờ Bắc sông Bến Hải, Vĩ tuyến 17)
"Sông Bến Hải, Vĩ tuyến 17, suốt hơn hai mươi năm là nỗi đau chia cắt hai miền Nam - Bắc. Ở bờ Bắc, chúng tôi ngày đêm nhìn sang bờ Nam, nơi quê hương nửa bên kia đang oằn mình dưới gót giày quân xâm lược. Công việc của chúng tôi ở giới tuyến là giữ chốt, bảo vệ cột cờ Hiền Lương – biểu tượng cho ý chí thống nhất của cả dân tộc.
Kẻ thù tìm mọi cách để hạ bệ cột cờ của ta. Chúng dùng pháo từ bờ Nam bắn sang, dùng máy bay ném bom đánh phá. Cứ mỗi lần cột cờ bị gãy, lá cờ bị rách, chúng tôi lại lập tức dựng lại cột mới lớn hơn, treo lá cờ rộng hơn. Đã có biết bao nhiêu máu của chiến sĩ và đồng bào ngã xuống chỉ để giữ cho lá cờ đỏ sao vàng luôn tung bay bên dòng Bến Hải.
Đêm 29 tháng 4 năm 1975, chúng tôi nhận được tin quân ta đang áp sát Sài Gòn. Cả chốt không ai ngủ được. Chúng tôi ra bờ sông, nhìn sang bờ Nam. Đêm đó, dòng sông Bến Hải lặng ngắt, không còn tiếng pháo cầm canh, không còn tiếng loa tuyên truyền gầm rú của phía bên kia. Bầu trời trong xanh và yên bình một cách kỳ lạ.
Sáng ngày 30 tháng 4, khi chiếc radio nhỏ phát ra lời tuyên bố đầu hàng không điều kiện của tổng thống ngụy quyền Sài Gòn, tất cả anh em chúng tôi òa khóc. Chúng tôi lao ra sông, lội phăng qua dòng nước Bến Hải sang bờ Nam – con sông mà trước đó một ngày, nếu bước qua là phải đánh đổi bằng cả mạng sống. Chúng tôi ôm chầm lấy những người anh em bờ Nam trong dòng nước mắt nghẹn ngào. Dòng sông chia cắt ngày nào giờ đã trở thành dòng sông hòa bình, nối liền một dải non sông thống nhất."


