Bên dòng sông hoa cắt
Câu chuyện về người lính từng đứng bên đôi bờ sông Bến Hải, chứng kiến những ngày chia cắt đất nước và khát vọng thống nhất cháy bỏng trong tim.
Cầu Hiền Lương
Sông Bến Hải
Có một thời, cây cầu nhỏ bắc qua sông Bến Hải không chỉ là một công trình giao thông. Nó là ranh giới của nỗi đau. Một nửa màu xanh, một nửa màu vàng. Một bên là miền Bắc, một bên là miền Nam.
Lê Bá Dương khi ấy chỉ mới hai mươi tuổi. Ông đứng gác giữa gió Lào hun hút, phía bên kia là quê hương mà ông không thể bước sang. Những buổi chiều, nhìn dòng sông lặng lẽ trôi, ông nghe rõ trong tim mình tiếng gọi thống nhất.
Bom đạn từng rơi xuống vùng giới tuyến. Những trận pháo kích xé nát không gian tĩnh lặng. Nhưng đau đớn nhất không phải là tiếng nổ, mà là cảnh gia đình đứng hai bờ nhìn nhau qua ống nhòm.
Có những đêm, người lính trẻ không ngủ. Ông nhìn về phía Nam, tự hỏi: “Bao giờ mới được qua cầu mà không cần giấy phép?”
Ngày đất nước thống nhất, ông bật khóc ngay giữa cầu. Không phải vì chiến thắng. Mà vì từ nay, con sông ấy không còn là vết cắt trên bản đồ Tổ quốc.


