Bên Dòng Sông Thạch Hãn
Nhưng dòng sông Thạch Hãn vẫn chảy, mang theo ký ức về những chàng trai tuổi hai mươi đã đi qua chiến tranh với lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc.
Đêm xuống, dòng sông Thạch Hãn lặng lẽ chảy dưới ánh pháo sáng.
Nguyễn Quốc Nam, 21 tuổi, cùng đơn vị chuẩn bị vượt sông vào Thành cổ.
Chiếc thuyền nhỏ chở đầy bộ đội và đạn dược.
Người lái thuyền thì thầm:
“Qua sông là vào trận địa.”
Nam nhìn sang những người đồng đội của mình. Hầu hết đều rất trẻ.
Có người mới mười tám.
Một người hỏi:
“Nam, cậu có sợ không?”
Nam suy nghĩ rồi nói:
“Có. Nhưng nếu mình không qua, ai sẽ qua?”
Thuyền bắt đầu rời bờ.
Pháo sáng bùng lên trên bầu trời. Tiếng súng vọng lại từ phía Thành cổ.
Nước sông lấp lánh ánh lửa.
Nam chợt nghĩ đến quê nhà, đến cánh đồng lúa mỗi mùa gặt.
Nhưng con thuyền vẫn tiến về phía trước.
Khi thuyền cập bờ bên kia, họ lập tức tản ra vào trận địa.
Nam quay lại nhìn dòng sông một lần.
Cậu nói nhỏ:
“Rồi chúng ta sẽ trở về.”
Trong cuộc chiến 81 ngày đêm ấy, nhiều người lính trẻ đã không kịp trở về.
Nhưng dòng sông Thạch Hãn vẫn chảy, mang theo ký ức về những chàng trai tuổi hai mươi đã đi qua chiến tranh với lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc.



