BÊN HÀO CHIẾN ĐẤU
Một buổi sáng sương dày đặc, địch bất ngờ mở đợt tấn công lớn. Đạn pháo rít qua đầu, đất đá văng tung tóe. Trong lúc đơn vị đang dồn về tuyến sau, Hảo bị mảnh pháo găm vào chân, không thể tự đứng lên. Nghe tiếng bạn gọi yếu ớt, Thực quay ngược trở lại hào, mặc cho đạn bắn xối xả.
Năm 1951, trên chiến trường Hòa Bình ác liệt, đơn vị của hai chiến sĩ trẻ Trần Văn Hảo và Lê Công Thực được giao nhiệm vụ giữ một đoạn hào quan trọng án ngữ lối tiến của địch. Hai người bằng tuổi nhau, cùng nhập ngũ một ngày, lại cùng quê trung du nên rất thân thiết. Đồng đội hay nói vui: “Hai thằng nó mà xa nhau, chắc bữa cơm cũng mất ngon.”
Một buổi sáng sương dày đặc, địch bất ngờ mở đợt tấn công lớn. Đạn pháo rít qua đầu, đất đá văng tung tóe. Trong lúc đơn vị đang dồn về tuyến sau, Hảo bị mảnh pháo găm vào chân, không thể tự đứng lên. Nghe tiếng bạn gọi yếu ớt, Thực quay ngược trở lại hào, mặc cho đạn bắn xối xả.
Thực cõng Hảo lên lưng, từng bước dò tìm đường ra. Nhưng tới bờ hào cuối, địch lại tập kích bằng một loạt súng máy. Không còn cách nào khác, Thực đặt Hảo xuống, dùng thân mình che phía trước cho bạn. Đạn cày nát đất, áo Thực rách nhiều mảnh. Khi tiếng súng tạm lắng, đồng đội mới kịp lao vào kéo cả hai ra ngoài.
Hảo được cứu sống, nhưng Thực trúng đạn nặng và hy sinh trên vai bạn. Trước khi nhắm mắt, Thực chỉ nắm tay Hảo và nói:
“Mày sống thay tao… ráng giữ nhau đến ngày hòa bình.”
Sau chiến thắng Hòa Bình, Hảo tiếp tục chiến đấu đến ngày giải phóng. Mỗi lần kể về trận ấy, anh lại nghẹn ngào:
“Giữa chiến trường, đồng đội không chỉ là bạn… họ là người thân, là lý do để mình sống và chiến đấu.”
Người lính Thực đã nằm lại nơi chiến hào năm ấy, nhưng tình đồng đội của anh vẫn sống mãi, như ngọn lửa âm ỉ trong trái tim của bao thế hệ chiến sĩ.


