Bài viết

BÊN HIÊN NHÀ NGHE ÔNG KỂ CHUYỆN CHIẾN TRƯỜNG

Hưng Yên17/12/2025Nguyễn Anh Minh-3B (Tiểu học và Trung học cơ sở Quỳnh Bảo, xã Quỳnh An, tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐỀ ÁN THAM GIA LƯU TRỮ VÀ TUYÊN TRUYỀN CÁC CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ VỚI CHỦ ĐỀ “ CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Họ và tên: Nguyễn Anh Minh

Lớp : 3B

Trường : Tiểu học và Trung học cơ sở Quỳnh Bảo

_____________________________________________________________________________

BÊN HIÊN NHÀ NGHE ÔNG KỂ CHUYỆN CHIẾN TRƯỜNG

Ông ngoại của em tên là Vũ Đình Hiển, ông sinh năm 1950 ở một làng quê nhỏ thuộc xã Quỳnh Bảo, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình cũ, nay là xã Quỳnh An, tỉnh Hưng Yên. Mỗi buổi chiều, khi nắng đã dịu và gió mát thổi qua hàng tre trước ngõ, em thường ngồi bên ông, lắng nghe ông kể về những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ mà ông đã đi qua.

Ông bảo rằng, năm ông 21 tuổi, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, ông nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc để lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào đơn vị C7 – D32 – F38, Sư đoàn 7, chiến đấu tại chiến trường B2, đặc biệt là ở tỉnh Bình Long và Phước Long cũ – những nơi bom đạn dày đặc, rừng núi bị cày xới, ngày đêm không lúc nào yên tiếng súng.

Khi kể đến những trận đánh ở Bình Long, Phước Long, giọng ông chậm lại. Ông nói có những ngày cả trung đội phải bám rừng, ăn cơm vắt, uống nước suối, đêm nằm dưới hầm cá nhân, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu mà không ai dám chợp mắt. Là Thượng sĩ, Trung đội phó, ông vừa trực tiếp chiến đấu, vừa chỉ huy anh em. Mỗi lần địch càn, bom nổ rung chuyển mặt đất, ông vẫn bình tĩnh quan sát, nhanh chóng ra hiệu cho đồng đội tản ra, bám địa hình, giữ vững trận địa.

Ông kể, có một trận đánh rất ác liệt, bom nổ ngay gần công sự. Một mảnh đạn đã găm vào người ông. Ngực ông đau nhói, hơi thở trở nên nặng nhọc, nhưng ông vẫn cắn răng chịu đựng, tiếp tục chỉ huy cho đến khi anh em hoàn thành nhiệm vụ. Nghe ông kể, em nhìn thấy bàn tay ông siết chặt lại, còn lòng em thì thắt lại vì thương ông và thương cả những người lính đã đi qua chiến tranh.

Rồi ông mỉm cười, kể tiếp về mùa xuân năm 1975. Khi tin ngày 30/4 chiến thắng vang khắp chiến trường, ông và đồng đội ôm chầm lấy nhau, có người cười, có người khóc. Sau ngày giải phóng miền Nam, ông vinh dự được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam tặng thưởng Huy chương Chiến sĩ Giải phóng. Ông bảo, đó không chỉ là phần thưởng cho riêng ông, mà là cho tất cả những người đã ngã xuống và những người còn sống trở về.

A certificate with a red and yellow border

Description automatically generated

Kể xong, ông lại lặng im. Em thấy ngực ông phập phồng theo từng nhịp thở, có lúc ông khẽ đưa tay ôm ngực, ánh mắt xa xăm. Ông nói, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương và ký ức thì vẫn còn ở lại.

Sau khi rời quân ngũ, ông trở về quê hương, tiếp tục cống hiến trong thời bình. Ông từng làm Trưởng Công an xã, Chủ tịch Ủy ban nhân dân xã, Bí thư Đảng ủy xã Quỳnh Bảo. Dù ở cương vị nào, ông cũng hết lòng vì nhân dân. Ngoài ra, ông còn xây dựng một trang trại lợn nhỏ, vừa phát triển kinh tế gia đình, vừa tạo việc làm cho người dân địa phương.

Mỗi lần nghe ông kể chuyện chiến trường, em càng thêm kính yêu và tự hào về ông ngoại của mình. Em hiểu rằng, cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của ông và biết bao người lính khác. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, ngoan ngoãn và sống có trách nhiệm, để xứng đáng với những câu chuyện chiến trường mà ông đã kể cho em nghe bên hiên nhà yên ả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn