Cựu chiến binh

Bên kia cầu Hiền Lương-NĐC

Tôi là Trần Văn Khánh, một người lính thông tin làm nhiệm vụ giữ liên lạc giữa các đơn vị ở khu vực vĩ tuyến 17. Nơi tôi làm nhiệm vụ gần Cầu Hiền Lương — cây cầu từng chia cắt đất nước suốt nhiều năm. Ban ngày, nơi đây tưởng chừng yên tĩnh. Nhưng ban đêm, mọi thứ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Công việc của tôi là giữ cho đường dây liên lạc không bị gián đoạn. Chỉ cần mất liên lạc vài phút thôi, cả một đơn vị có thể rơi vào nguy hiểm. Một đêm, sau một trận pháo kích lớn, đường dây bị đ

Hà Tĩnh10/04/2026Nguyễn Thị Linh Đơn (Trương THPT Nguyễn Đỏng Chi-xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Khánh, một người lính thông tin làm nhiệm vụ giữ liên lạc giữa các đơn vị ở khu vực vĩ tuyến 17.

Nơi tôi làm nhiệm vụ gần Cầu Hiền Lương — cây cầu từng chia cắt đất nước suốt nhiều năm.

Ban ngày, nơi đây tưởng chừng yên tĩnh. Nhưng ban đêm, mọi thứ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Công việc của tôi là giữ cho đường dây liên lạc không bị gián đoạn. Chỉ cần mất liên lạc vài phút thôi, cả một đơn vị có thể rơi vào nguy hiểm.

Một đêm, sau một trận pháo kích lớn, đường dây bị đứt.

Tôi nhận lệnh phải đi kiểm tra và nối lại ngay lập tức.

Trời tối đen. Không trăng. Không một ánh sáng.

Tôi lần theo đường dây trong im lặng.

Đi được một đoạn, tôi phát hiện dây bị đứt giữa một bãi đất trống — nơi vừa bị bom cày nát.

Tôi cúi xuống nối dây.

Đúng lúc đó, tiếng động cơ vang lên.

Máy bay.

Tôi nằm rạp xuống đất.

Tim đập mạnh đến mức tưởng như có thể bị phát hiện.

Một lúc sau, pháo sáng rơi xuống.

Cả khu vực sáng rực.

Nếu lúc đó tôi cử động… có lẽ đã không còn cơ hội.

Nhưng nếu không nối dây — đơn vị phía trước sẽ mất liên lạc.

Tôi quyết định làm một việc liều lĩnh.

Trong ánh sáng của pháo sáng, tôi nhanh tay nối lại đoạn dây bị đứt.

Từng thao tác phải thật nhanh… và thật chính xác.

Mồ hôi chảy ướt cả tay.

Cuối cùng — dây nối xong.

Tôi nằm im, chờ pháo sáng tắt.

Khi trở về, tôi nhận được tin:

Nhờ đường dây được nối kịp thời, đơn vị phía trước đã nhận được lệnh rút lui đúng lúc.

Nếu chậm thêm một chút thôi…

họ có thể đã bị bao vây.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi có dịp đứng lại bên Cầu Hiền Lương.

Không còn tiếng bom.

Không còn chia cắt.

Tôi nhìn dòng sông trôi, và nghĩ:

Có những sợi dây nhỏ bé…
nhưng đã giữ được rất nhiều mạng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn