BÊN KIA ĐƯỜNG CHÂN TRỜI
BÊN KIA ĐƯỜNG CHÂN TRỜI
Ngày đầu tiên đặt chân lên đảo, Minh đứng rất lâu trước biển.
Anh từng nghĩ biển chỉ có hai màu: xanh của nước và xanh của bầu trời.
Nhưng sau những tháng ngày làm nhiệm vụ, anh hiểu biển còn có màu của ký ức.
Buổi sáng, Minh cùng đồng đội kiểm tra khu vực quanh đảo.
Công việc không quá ồn ào.
Không có những khoảnh khắc hào nhoáng.
Chỉ là những việc phải làm mỗi ngày.
Kiểm tra thiết bị.
Chăm sóc cây.
Hỗ trợ người dân.
Giữ gìn trật tự.
Và quan sát biển.
Một chiến sĩ trẻ mới đến hỏi:
— Anh Minh, ngày nào cũng nhìn biển thế này có thấy chán không?
Minh cười:
— Không.
— Vì sao?
— Vì mỗi lần nhìn, anh lại nghĩ đến một điều khác.
Có hôm, Minh nghĩ về cha mẹ.
Có hôm, anh nghĩ về quê nhà.
Có hôm, anh nghĩ về những người đang đánh cá ngoài khơi.
Nhưng có những ngày, anh nghĩ về những người đã nằm lại nơi biển xa.
Đặc biệt là những người đã hy sinh tại Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988.
64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.
Con số ấy đã được Minh nghe rất nhiều lần.
Nhưng mỗi lần nghe, anh vẫn thấy nghẹn.
Anh tự hỏi:
“Nếu họ có thể nhìn thấy đất nước hôm nay, họ sẽ nghĩ gì?”
Một buổi chiều, Minh gặp một người dân lớn tuổi trên đảo.
Ông từng nhiều lần ra biển.
Ông hỏi:
— Cậu đã quen với nơi này chưa?
Minh đáp:
— Dạ rồi.
Ông cười:
— Biển khó tính lắm.
Minh gật đầu.
— Nhưng biển cũng đẹp.
Người đàn ông nhìn xa xăm.
— Biển đẹp vì nó thuộc về cuộc sống của chúng ta.
Minh im lặng.
Anh thấy câu nói ấy thật giản dị nhưng sâu sắc.
Tối hôm đó, Minh viết thư về nhà.
Anh kể cho mẹ nghe về cây xanh trên đảo.
Kể về những người đồng đội.
Kể về những buổi bình minh.
Nhưng anh không kể quá nhiều về những khó khăn.
Cuối thư, anh viết:
“Mẹ cứ yên tâm. Con vẫn ổn. Khi nào hoàn thành nhiệm vụ, con sẽ về.”
Anh gấp lá thư lại.
Bên ngoài, tiếng sóng vẫn vang lên.
Nhiều tháng trôi qua.
Minh trở nên quen thuộc với cuộc sống trên đảo.
Một ngày, anh cùng đồng đội trồng một hàng cây mới.
Người chiến sĩ trẻ hỏi:
— Anh nghĩ chúng có sống được không?
Minh nhìn những mầm cây nhỏ.
— Có thể.
— Nếu không sống thì sao?
— Trồng lại.
— Nếu lại chết?
Minh cười:
— Lại trồng.
Người chiến sĩ trẻ bật cười.
Minh nói:
— Có những việc không thể bỏ cuộc chỉ vì một lần thất bại.
Anh nhìn những cây non.
Rồi nghĩ về quê hương.
Bảo vệ biển đảo cũng vậy.
Không phải một ngày.
Không phải một thế hệ.
Mà là trách nhiệm được tiếp nối mãi mãi.
Nhiều năm sau, Minh trở về đất liền.
Anh mang theo một bức ảnh chụp hàng cây năm ấy.
Có cây đã lớn.
Có cây không còn.
Nhưng trong bức ảnh, những người lính vẫn đứng cạnh nhau.
Một người bạn hỏi:
— Cậu nhớ Trường Sa không?
Minh gật đầu.
— Rất nhớ.
— Điều gì nhất?
Minh trả lời:
— Tiếng sóng.
— Chỉ tiếng sóng thôi sao?
Minh mỉm cười.
— Không. Nhớ cả những người đã cùng mình đứng bên biển.
Sau này, Minh thường đến trường nói chuyện với học sinh.
Anh kể về cuộc sống của người lính.
Kể về những người đã hy sinh.
Và kể về những điều mà anh học được từ biển.
Một học sinh hỏi:
— Chú Minh, chúng cháu có thể làm gì để bảo vệ biển đảo?
Minh trả lời:
— Đừng nghĩ mình phải làm điều gì thật lớn.
— Vậy bắt đầu từ đâu?
— Bắt đầu bằng việc hiểu lịch sử và yêu quê hương một cách đúng đắn.
Anh nói tiếp:
— Học tập tốt. Sống có trách nhiệm. Bảo vệ môi trường. Tôn trọng pháp luật. Sau này làm tốt công việc của mình. Khi mỗi người đều cố gắng, đất nước sẽ mạnh hơn.
Cuối buổi, một học sinh hỏi:
— Chú có muốn trở lại Trường Sa không?
Minh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ở phía xa là bầu trời xanh.
Anh mỉm cười:
— Có.
— Khi nào?
— Khi có cơ hội.
— Vì sao ạ?
Minh trả lời:
— Vì có những nơi mình từng đi qua, dù đã rời xa rất lâu, vẫn luôn ở trong trái tim.
Ngoài kia, mặt trời đang lặn.
Đường chân trời nhuộm một màu vàng.
Minh đứng nhìn thật lâu.
Anh hiểu rằng phía bên kia đường chân trời không chỉ có biển.
Ở đó có những người lính đang làm nhiệm vụ.
Có những người dân đang bám biển.
Có ký ức của những người đã hy sinh.
Và có tương lai mà thế hệ trẻ hôm nay phải tiếp tục xây dựng.
Bên kia đường chân trời là hình ảnh của một vùng biển vừa rộng lớn vừa thiêng liêng trong tâm thức người Việt. Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh là một phần lịch sử cần được ghi nhớ. Nhưng điều quan trọng không chỉ là nhớ về mất mát, mà còn là biến ký ức thành động lực để xây dựng đất nước mạnh hơn, trân trọng hòa bình và bảo vệ chủ quyền biển đảo bằng tri thức, đoàn kết và pháp luật.


