Bên ký ức lửa đạn – hành trình không quên của người lính bộ binh
Phí Văn Tuất Năm sinh : 1940 Quê quán : Thôn Phú Bắc , Đông Á , Đông Hưng, Thái Bình Tóm tắt quá trình cống hiến: Qua quá trình chiến đấu tại chiến trường B5 ( Quảng Trị ,Thừa Thiên, Quảng Nam) . Từ năm 1966-1970 trình sát thuộc quân đoàn 2 bộ binh sau đó ông chuyển về BT31F473 thuộc đoàn 559 sáng đất bạn Lào giúp bạn dồng thời bảo vệ tuyến đường vận chuyển lương thực vào Nam ( đường Trường Sơn) đường Hồ Chí Minh .Từ đó đến khi miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Vào một ngày đẹp trời cuối năm , tôi đến căn nhà của ông Phí Văn Tuất – người cựu chiến binh thôn Phú Bắc . Ông đã ra đón tôi bằng nụ cười và bằng ánh mắt tràn ngập niềm vui , niềm kiêu hãnh. Ông có rất nhiều huy chương , bằng khen cất trong tủ trưng bày nó như sự khẳng định cho những gì ông đã trải qua.
Ông kể ông nhập ngũ ngày 14/9/1965 . Vào Đảng ngày 10/8/1967 tại đơn vị B1C5D27F473BT31 . Tại chiến trường quảng trị B5 miền Nam . Qua 10 năm 6 tháng trong đời quân ngũ trực tiếp chiến đấu tại chiến trường là 10 năm 3 tháng , cuộc chiến đấu vô cùng quyết liệt ,giặc Mỹ ngụy chúng dùng đủ mọi âm mưu thủ đoạn để xâm chiếm nước ta , biến nước ta thành nô lệ cho chúng , làm cho đất nước Việt Nam trở nên lạc hậu.
Ngày 5/8/1965 ,Mỹ trực tiếp đưa quân nguyên chính vào miền Nam, xâm chiếm nước ta. Thực hiện lời kêu gọi phát động của chủ Tịch Hồ Chí Minh ( Toàn quân kháng chiến giải phóng miền Nam) .Trong lúc đó tôi là thanh niên, tôi tình nguyện nhập ngũ và sau 3 tháng 1 tuần , tôi đã làm đơn xin vào chiến trường trực tiếp chiến đấu, ước mơ,nguyện vọng của tôi đã trở thành hiện thực .
Tháng 12/1965 , tôi cùng đơn vị xuất phát từ ga hàng cỏ Hà Nội ,phủ bạt kín và chạy hướng vào Nam. Đến Ninh Bình thì xuống đi bộ qua tuyến đường giao liên . Cứ ngày thì ngủ đêm thì đi . 2 tháng 10 ngày mới vào được miền Nam . Tôi được bổ sung vào B1C5D27 BT31F473 . Tôi luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm người đoàn viên ưu tú tuổi trẻ dũng cảm chiến đấu ngoan cường dưới làn mưa bom,bão đạn . Cuộc chiến đấu diễn ra vô cùng ác liệt.
Ông kể cho tôi nghe quá trình chiến đấu của ông với ánh mắt hoài niệm về quá khứ.Qua thời chiến tranh người lính như tôi trải qua trận mạc lúc nào cũng mong cầu tiến bộ , với vai trò người Đảng viên luôn là đầu tầu gương mẫu xung phong. Tôi nhớ nhất là ngày 8/11/1970 , tại ngã ba xón Béng , huyện Mường Phìm ,tỉnh Xa-pa-na-khét , đi Tả Khống đát nước bạn Lào , 5 giờ chiều ngày 8/11/1970.Tôi được giao nhiệm vụ đặc biệt ( mở đường máu giải vây cho đoàn xe vận chuyển vào Nam cùng đồng chí Nguyễn Văn Thắng quê Thanh Hoá, đồng chí Lành quê ở Hà Bắc). Tôi tổ trưởng đúng 5 giờ 35 phút Tiểu đoàn trưởng “ Lê Phong Hồ “ giáo nhiệm vụ nói rõ mục đích yêu cầu . Cụ thể là : Địch đã phát hiện được đoàn xe 101 của ta chở hàng đặc biệt vào Nam phải đi qua ngã ba xóm Béng . Nên chúng ta tập trung hoả lực đủ các loại bom đạn ?
- Bom phá – bom phát quang
- Bom nổ chậm – bom từ trường
Bom vướng nổ ...vv
Nhận nhiệm vụ xong 3 anh em chúng tôi xác định 100% là hy sinh:
Khi ra trận chúng tôi được trang bị 1 khẩu súng tiểu liên AK báng gấp 3 ,90 viên đạn ,1 người là 15 quả lựu đạn củ gấu , 50m dây dù . Để buộc quăng lên phía trước để giải phá mìn vướng nổ . Chúng tôi xuất phát từ bản Nao Bang đến xóm Béng là 3 km. Chúng tôi cứ 2 người cảnh giới,1 người rà phá . Cứ như thế cách ngã ba 500m thì 2 đồng chí hy sinh chỉ còn một mình tôi rất khó khăn . Không còn con đường nào khác chỉ có tiến lên 1 là sống ,2 là chết . Nhưng máy mắn tôi đã cùng nghe bên kia tiếng hô và cách gặp nhau đúng 11 giờ , 11 giờ đã thông được con đường máu và gặp nhau ở ngã ba . Trong đêm tối chúng tôi không nói với nhau điều gì mà chỉ biết chia tay nhau tại đấy . Tôi được đơn vị chạy ra đón tiếp và sau trận này tôi được tặng thưởng huân chương Chiến công và được bình bầu là chiến sĩ thi đua xuất sắc của năm 1970.
Ngày 10/8/1967, được đứng vào hàng ngũ của Đảng,tôi càng nêu cao tinh thần trách nhiệm của một Đảng viên. Với trách nhiệm nặng nề hơn , từng bước công tác nào Đảng giao nhiệm vụ , tôi đều hoàn thành một cách xuất sắc ,mau lẹ và là người chỉ huy luôn được mọi người tin tưởng.
Qua 10 năm chiến đấu tôi được trao thưởng rất nhiều huân chương , bằng khen, giấy khen ,danh hiệu chiến sĩ thi đua 1973 ,đánh hiệu quyết thắng 1975.
Kết thúc chiến tranh, tôi về phục viên năm 1976 . Cuộc sống của tôi cũng không gặp phải nhiều trở ngại . Sau đó ông còn cho tôi xem những kỉ vật từ thời chiến đấu:
Cuối buổi trò chuyện, ông đã gửi gắm thế hệ trẻ chúng ta “ các cháu hãy cố gắng học hành làm thế nào để sau này sánh vai với các cường quốc năm châu , đi theo con đường của Đảng và của Bác đã lựa chọn “
Câu chuyện của ông Phí Văn Tuất không chỉ là lịch sử mà đó còn là 1 kí ức sống và là món nợ ân tình mà thế hệ trẻ chúng ta phải giữ gìn . Bởi hoà bình ngày hôm nay chúng ta có thì đã phải đổi bằng máu của biết bao nhiêu người . Những người như ông , những người dám đi qua cái chết để giữ gìn đất nước hoà bình hiện nay.


