Bên nhau trước giờ nổ súng
Kỷ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời binh nghiệp của bác Hoàng Đình Khoẳn là một đêm lặng gió năm 1972 tại một chiến hào miền Trung. Đêm ấy trăng sáng lạ kỳ, hiếm hoi lắm mới có một khoảng lặng không tiếng súng bọc lót. Tiểu đội trưởng Khoẳn cùng anh em ngồi quây quần dưới giao thông hào, chia nhau điếu thuốc lào đỏ lửa. Nhìn những gương mặt non choẹt của những người lính trẻ mười chín, đôi mươi, ông Khoẳn khẽ vỗ vai từng người rồi bảo: "Đánh xong trận này, nước nhà độc lập, đứa nào còn sống phải về cưới vợ, rồi tìm đến nhà nhau mà uống rượu nhé!". Lời hứa giản dị ấy giữa lằn ranh sinh tử đã thắp lên niềm hy vọng sống mãnh liệt. Năm 1975, khi giang sơn thu về một mối, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, ông Khoẳn xuất ngũ trở về quê hương. Lời hứa năm xưa có người thực hiện được, có người đã mãi nằm lại thanh xuân dưới đất mẹ, nhưng tình đồng chí ấy thì bất tử trong tim người tiểu đội trưởng già.



