Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Bến nước chiều không người đón”

“Bến nước chiều không người đón”

Quảng Ninh28/02/2026CHI ĐOÀN KHU PHỐ TIỀN PHONG 2 (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một xã ven dòng sông Lam, thuộc huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, có một bến nước nhỏ nằm dưới bóng tre già, nơi từng là chỗ qua lại tấp nập của những chuyến đò ngang. Người trong làng vẫn nhắc đến chị Hòa – người phụ nữ gần như dành cả cuộc đời mình để đứng chờ bên bến ấy. Ngày trước, mỗi lần chồng chị về phép, anh đều xuống đò ở đây, vừa bước chân lên bờ đã gọi lớn tên vợ, giọng vang cả một khúc sông, khiến chị từ trong xóm chạy vội ra, vừa cười vừa lau tay vào vạt áo. Những buổi chiều như thế, bến nước không chỉ có người qua lại, mà còn đầy ắp niềm vui đoàn tụ.

Nhưng rồi chiến tranh cuốn anh đi. Tin báo hy sinh về vào một buổi chiều mưa dầm, con sông Lam hôm ấy đục ngầu, nước chảy xiết. Người mang giấy báo đứng lặng trước sân, còn chị thì không khóc, chỉ lặng người nhìn về phía bến nước, nơi anh từng trở về, như thể không tin rằng từ nay sẽ không còn chuyến đò nào chở anh qua nữa.

Từ đó, chiều nào chị cũng ra bến. Ban đầu, người làng nghĩ chị chỉ ra cho khuây khỏa, nhưng rồi ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm này sang năm khác, bóng dáng chị vẫn lặng lẽ bên mép nước. Có những hôm mưa gió, người chèo đò không chạy chuyến, bến vắng tanh, chị vẫn đứng đó, mặc cho gió tạt ướt vai, mắt hướng về phía dòng sông mờ xa.

Một lần, vào mùa lũ, nước sông dâng cao, chảy cuồn cuộn, một chiếc đò nhỏ bị lật giữa dòng. Người làng hò nhau cứu người, tiếng gọi nhau vang lên hỗn loạn. Giữa lúc đó, chị Hòa bỗng lao xuống mép nước, gọi to tên chồng như những ngày xưa, giọng lạc đi trong tiếng nước. Mọi người phải giữ chị lại, còn chị thì cứ nhìn chằm chằm ra giữa dòng, nước mắt lần đầu tiên trào ra, nghẹn ngào: “Anh về phải không… anh về rồi phải không…”. Nhưng con nước vẫn cuốn đi tất cả, không có ai quay lại. Hôm ấy, người ta mới hiểu, suốt bao năm, chị chưa từng thật sự chấp nhận rằng anh đã không còn.

Sau lần đó, chị ít nói hơn, nhưng vẫn giữ thói quen ra bến mỗi chiều. Có lần, một người chèo đò mới đến hỏi chị đợi ai, chị chỉ khẽ đáp: “Đợi một người quen… lâu rồi chưa về.” Câu nói nhẹ như gió, nhưng khiến người nghe không dám hỏi thêm.

Bến nước vẫn vậy, con sông vẫn ngày ngày chảy về biển lớn, chỉ có người đứng chờ là ngày một già đi, mái tóc bạc dần theo năm tháng. Và ở nơi bến nhỏ ven sông Lam của Nghệ An, người ta vẫn thấy một bóng dáng quen thuộc mỗi buổi chiều, lặng lẽ nhìn về phía xa, như thể chỉ cần thêm một chuyến đò nữa thôi, điều không thể ấy sẽ xảy ra.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn