Bài viết

Bến Nước Không Tên

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Bến Nước Không Tên

Năm 1972, cuối làng có một bến nước nhỏ bên sông. Mấy bậc đá dẫn xuống mặt nước đã mòn, trơn vì dấu chân người qua lại mỗi ngày. Người ta không đặt tên cho nó, chỉ gọi đơn giản là “bến sông cuối xóm”.

Sáng nào cũng có người ra đó gánh nước.

Chiều xuống lại có người ra rửa rau, giặt áo.

Nhưng có một người luôn ngồi lại lâu hơn tất cả.

Là bà Lành.

Bà không gánh nước nhiều, cũng không nói chuyện nhiều. Chỉ ngồi trên bậc đá, nhìn nước trôi.

“Bến nước có gì mà ngồi hoài vậy bà?” trẻ con hỏi.

Bà cười:
“Có dòng nước.”

“Thì ở đâu cũng có nước mà?”

Bà lắc đầu:
“Nhưng ở đây nước biết đi qua.”

Năm 1973, con sông có những ngày đục hơn, nước chảy xiết hơn sau mưa lớn. Bến nước cũng trơn trượt hơn, ít người xuống hơn.

Nhưng bà Lành vẫn ngồi đó.

Một buổi chiều, có người đàn ông lạ đứng trên bờ.

“Bến này có sâu không bà?” ông hỏi.

Bà đáp:
“Sâu hay cạn cũng vậy, nước vẫn chảy.”

Ông nhìn mặt sông:
“Ngồi đây hoài có chán không?”

Bà nói:
“Không. Vì nước không bao giờ giống hôm qua.”

Ông im lặng.

Rồi ngồi xuống cạnh bà.

Năm 1974, một trận lũ làm sạt một phần bờ sông. Bến nước bị hẹp lại, mấy bậc đá chìm một nửa.

Người ta nói nên dời bến đi chỗ khác.

Nhưng bà Lành lắc đầu:
“Bến không đi đâu cả.”

Không ai hiểu rõ, nhưng cũng để yên.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Làng yên bình hơn, người đi lại đông hơn, nhiều bến nước mới được xây dựng.

Nhưng bến sông cũ vẫn còn.

Một buổi sáng, người đàn ông năm xưa quay lại.

Ông đứng nhìn bà Lành.

“Bến này vẫn vậy,” ông nói.

Bà gật đầu.

Ông hỏi:
“Giờ nhiều chỗ lấy nước hơn rồi, sao vẫn ngồi đây?”

Bà nhìn dòng sông:

“Vì đây là chỗ tôi đã quen nhìn nước chảy.”

Ông im lặng.

Bà nói tiếp:

“Không phải để lấy nước.”

“Vậy để làm gì?”

Bà khẽ đáp:

“Để biết là dòng sông vẫn còn đi qua đời mình.”

Gió thổi qua mặt nước.

Bến nước cũ vẫn lặng lẽ, không thay đổi nhiều.

Nhưng trong mắt người ngồi đó, nó không chỉ là một nơi để múc nước,

mà là nơi giữ lại những buổi sáng, buổi chiều, và cả những ngày cũ đã từng trôi qua rất chậm mà không ai muốn quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn