Cựu Thanh niên xung phong

Bến Phà Long Đại – Khúc Tráng Ca Tuổi 20

Ninh Bình18/04/2026Lê Thị Ngọc (ĐHCQ HS7)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bến Phà Long Đại – Khúc Tráng Ca Tuổi 20

Giữa những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh, khi dải đất miền Trung oằn mình trong mưa bom bão đạn, Bến phà Long Đại (thuộc Quảng Bình) trở thành một “tọa độ lửa”. Từ hậu phương Thái Bình, những chàng trai cô gái tuổi mười tám đôi mươi đã xung phong vào tuyến lửa, góp sức giữ mạch máu giao thông chi viện cho chiến trường Quảng Trị.

16 trái tim bất tử

Năm 1972, hai trận bom ác liệt giội xuống phà Long Đại đã cướp đi sinh mạng của 16 thanh niên xung phong quê Thái Bình – 7 nữ, 9 nam. Họ ra đi khi tuổi đời vừa chớm nở, khi những ước mơ còn nằm lại nơi mái nhà quê lúa.

Mười sáu con người – mười sáu câu chuyện chưa kịp viết tiếp – đã hóa thành bất tử giữa dòng sông và khói lửa. Họ ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông, san lấp hố bom, đưa xe qua phà. Sự hy sinh ấy không chỉ là mất mát của gia đình, mà là nỗi đau chung của cả dân tộc.

Tuổi 20 của họ không có phấn trắng bảng đen, không có những buổi hẹn hò, mà có tiếng còi báo động và ánh pháo sáng xé trời. Nhưng chính trong thời khắc nghiệt ngã ấy, vẻ đẹp của lý tưởng sống lại tỏa sáng rực rỡ nhất.

Tinh thần thép giữa mưa bom

Chiến tranh có thể tàn phá đất đai, nhưng không khuất phục được ý chí con người. Những thanh niên xung phong năm ấy vẫn kiên cường bám trụ, phục vụ chiến đấu, tiếp tế cho tiền tuyến.

Họ hiểu rằng mỗi chuyến phà qua sông an toàn là thêm một đoàn quân được tiếp sức, là thêm một hy vọng cho ngày hòa bình. Tinh thần ấy đã biến Bến phà Long Đại thành biểu tượng của lòng dũng cảm, của tình yêu quê hương sâu nặng và khát vọng độc lập cháy bỏng.

“Thời hoa lửa” ở đây không chỉ là khói lửa chiến tranh, mà là sắc hoa của niềm tin. Hoa nở giữa đạn bom – hoa của lòng quả cảm, của sự hy sinh thầm lặng.

Ký ức không phai

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng ký ức về một thời máu lửa vẫn còn nguyên vẹn trong lời kể của những người ở lại. Có bà Thu – năm ấy mới 17 tuổi – từng chèo đò đưa bộ đội qua dòng Sông Thạch Hãn. Có những cựu chiến binh như ông Lê Hữu Trạc, mỗi lần trở lại bến phà lại lặng người tri ân đồng đội.

Những câu chuyện ấy được kể lại cho thế hệ sau không phải để khơi gợi đau thương, mà để nhắc nhớ về giá trị của hòa bình hôm nay. Mỗi nén hương thắp lên là một lời hứa tiếp nối.

Viết tiếp câu chuyện “Thời hoa lửa” về Bến phà Long Đại không chỉ là nhắc lại khúc tráng ca của 16 trái tim bất tử. Đó còn là lời nhắn gửi đến tuổi trẻ hôm nay: hãy sống xứng đáng với những hy sinh đã hóa thành đất, thành sông.

Nếu ngày xưa, tuổi 20 sẵn sàng hóa thân vào khói lửa, thì hôm nay, tuổi 20 cần hóa thân vào tri thức, bản lĩnh và trách nhiệm dựng xây đất nước.

Để mỗi lần nhắc đến Bến phà Long Đại, chúng ta không chỉ nhớ về mất mát, mà còn tự hào về một thế hệ đã biến tuổi xuân thành bất tử – viết nên khúc tráng ca không bao giờ tắt của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn