Bến phà Tạ Khoa tới ngã ba Cò Nòi - tuyến đường ác liệt
Tham gia dân quân du kích và hoạt động thanh niên tại xã từ năm 1946. Tháng 12/1949 tôi và các thanh niên ở xã xung phong đi bộ đội, được biên chế vào Cục Quân nhu liên khu A4. Tháng 12/1952, được điều động về Đại đội 115 cối 120 mm, Tiểu đoàn 83, Trung đoàn 675, Đại đoàn 351, tham gia chiến dịch thượng Lào. Tháng 12/1953, Tiểu đoàn được điều động về Đại đoàn 312, hành quân bộ 20 ngày khiêng pháo cối 120 mm từ Tuyên Quang qua Yên Bái, Nghĩa Lộ, Bắc Yên để phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Ngày ấy, những người lính hành quân ra trận với khí thế hừng hực, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. 12 người khiêng ba bộ phận của khẩu pháo 120 mm, miệt mài băng rừng, vượt núi và luôn phải bảo đảm bí mật, cứ ba đêm hành quân thì nghỉ một đêm. Từ Yên Bái đến bến phà Âu Lâu qua đèo Lũng Lô, qua phà Tạ Khoa, đèo Chẹn đến Ngã ba Cò Nòi là con đường huyết mạch, độc đạo. Gian khổ nhất là khu vực bến phà Tạ Khoa, ngã ba Cò Nòi, bom đạn quân địch dội xuống suốt ngày đêm. Có hôm chuẩn bị cơm chiều thì máy bay ném bom trúng không còn gì để ăn.
Ác liệt nhất là từ bến phà Tạ Khoa đến ngã ba Cò Nòi, chủ trương của ta quyết tâm bảo vệ con đường này, bộ đội công binh, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến được giao nhiệm vụ bảo đảm lưu thông, từng giây, từng phút đối mặt với nguy hiểm. Tại ngã ba Cò Nòi, máy bay của địch bắn phá suốt ngày đêm, với đủ các loại bom tạ, bom tấn, bom xuyên, bom nổ chậm, bom bươm bướm, bom napan...
Tôi vẫn còn nhớ như in trận đánh ác liệt vào cứ điểm Him Lam, khẩu đội pháo 120 mm của tôi có 3 chiến sĩ, nhưng sau mấy giờ chiến đấu thì 2 người đã hy sinh.


