Bến Quan: Người giữ bến đò trên sông Thạch Hãn
Vùng Bến Quan nằm bên dòng Sông Thạch Hãn. Những năm chiến tranh, cây cầu bị đánh hỏng nhiều lần, người dân phải qua lại bằng đò nhỏ. Bến đò trở thành mạch nối duy nhất giữa hai bờ. Ông Võ Văn Định là người chèo đò lâu năm của làng. Khi chiến sự căng thẳng, nhiều người khuyên ông tạm ngừng vì quá nguy hiểm. Nhưng ông chỉ lắc đầu: “Đò ngừng thì người hai bờ biết làm sao?”
Vùng Bến Quan nằm bên dòng Sông Thạch Hãn. Những năm chiến tranh, cây cầu bị đánh hỏng nhiều lần, người dân phải qua lại bằng đò nhỏ. Bến đò trở thành mạch nối duy nhất giữa hai bờ. Ông Võ Văn Định là người chèo đò lâu năm của làng. Khi chiến sự căng thẳng, nhiều người khuyên ông tạm ngừng vì quá nguy hiểm. Nhưng ông chỉ lắc đầu: “Đò ngừng thì người hai bờ biết làm sao?” Ban ngày, ông chèo đưa người qua sông tranh thủ lúc yên tiếng súng. Ban đêm, khi cần vận chuyển gạo, thuốc men hay đưa thương binh sang bờ bên kia, ông lại lặng lẽ xuống đò. Ông quen từng con nước, biết chỗ nào xoáy, chỗ nào cạn. Một lần, giữa lúc đang chèo qua khúc sông hẹp, tiếng pháo dội về phía xa. Sóng do sức ép làm con đò chao đảo. Ông ghì chặt mái chèo, giữ thăng bằng cho chiếc đò nhỏ. Người trên đò nín thở. Khi cập bến an toàn, ai nấy mới dám thở phào. Có hôm nước lũ dâng cao, dòng chảy xiết đến mức tưởng như nuốt chửng con đò. Ông buộc thêm dây vào mũi đò, nhờ người bên kia kéo hỗ trợ. “Còn người chờ bên kia, tôi còn chèo,” ông nói. Hòa bình trở lại, cầu mới được xây kiên cố. Bến đò dần vắng. Ông Định thôi chèo đò, nhưng mỗi chiều vẫn ra bờ sông ngồi nhìn nước chảy. Câu chuyện người giữ bến đò ở Bến Quan nhắc rằng, giữa thời hoa lửa, có những con đò nhỏ đã chở theo không chỉ con người và hàng hóa, mà cả niềm hy vọng vượt qua những ngày đen tối nhất.


