Bài viết

Bến sông của những người chờ

Hà Tĩnh14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở cuối làng có một bến sông nhỏ. Không có tên trên bản đồ, cũng không phải là nơi đông đúc. Nhưng với người dân trong vùng, đó là một nơi đặc biệt.

Người ta gọi đó là “bến chờ”.

Anh biết đến bến sông ấy từ khi còn nhỏ. Ngày đó, mỗi buổi chiều, anh thường ra đó chơi. Nước sông chảy chậm, trong veo. Những chiếc thuyền nhỏ neo lại, lặng lẽ theo nhịp nước. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng mái chèo khua nhẹ.

Nhưng bến sông không chỉ là nơi của trẻ con.

Nó là nơi của những người chờ đợi.

Ngày trước, mỗi khi có người rời làng, họ thường đi qua bến này. Và cũng chính nơi đây, những người ở lại đứng chờ. Có người chờ vài ngày, có người chờ vài tháng, và có người… chờ cả đời.

Anh rời làng cũng từ bến sông ấy.

Hôm đó, trời không mưa, nhưng không khí nặng nề. Mẹ anh đứng bên bờ, không nói nhiều. Chỉ nắm tay anh thật chặt. Khi anh bước lên thuyền, bà vẫn đứng đó, nhìn theo. Hình ảnh ấy theo anh suốt những năm tháng sau này.

Anh đã từng nghĩ, một ngày nào đó, mình sẽ trở lại bến sông ấy, và mẹ vẫn sẽ đứng chờ như ngày xưa.

Nhưng cuộc sống không đơn giản như vậy.

Nhiều năm sau, khi anh trở về, bến sông vẫn còn đó. Không thay đổi nhiều. Nước vẫn chảy chậm, thuyền vẫn neo bên bờ.

Nhưng người chờ thì không còn như trước.

Anh bước xuống bến, nhìn quanh. Một vài người già ngồi bên mép nước, im lặng. Họ không nói chuyện, chỉ nhìn ra xa.

Anh nhận ra, bến sông này không chỉ là nơi chờ đợi người khác, mà còn là nơi con người đối diện với chính mình.

Anh ngồi xuống, nơi ngày xưa mẹ anh từng đứng.

Nước sông lặng lẽ trôi.

Anh không còn mong đợi điều gì cụ thể. Không còn hy vọng sẽ thấy lại hình ảnh cũ. Nhưng anh vẫn ngồi đó, như một cách để hoàn thành điều gì đó còn dang dở.

Một người phụ nữ lớn tuổi đến gần, ngồi xuống bên cạnh. Bà không hỏi anh là ai. Chỉ nhìn ra sông, rồi nói:
“Có những người không trở về, nhưng vẫn luôn ở đây.”

Anh không trả lời. Nhưng anh hiểu.

Bến sông không giữ người. Nó chỉ giữ ký ức.

Những người đã đi, có thể không quay lại. Nhưng dấu ấn của họ vẫn còn, trong lòng những người ở lại.

Anh đứng dậy, nhìn lần cuối.

Không có tiếng gọi, không có lời tiễn.

Chỉ có dòng sông vẫn chảy.

Anh quay đi, bước chậm.

Không phải vì tiếc nuối, mà vì đã hiểu.

Hiểu rằng, chờ đợi không phải lúc nào cũng là đợi một người trở về.

Mà đôi khi, là để chính mình học cách buông bỏ.

Bến sông vẫn ở đó.

Như một phần của thời gian.

Và như một nơi để con người nhớ — nhưng không còn đau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn