Người có công giúp đỡ cách mạng

bệnh binh mai văn nam

Bắc Ninh23/04/2026Nguyễn Thị Hào (Tam Tiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những buổi gặp gỡ, khi được nhắc lại ký ức chiến tranh, bệnh binh Mai Văn Nam (sinh năm 1954) luôn trầm lại một chút. Ông nói, có những kỷ niệm dù đã đi qua hàng chục năm nhưng vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua – đặc biệt là lần ông bị thương trên chiến trường.

Ông Nam kể, đó là một ngày đơn vị đang làm nhiệm vụ trong điều kiện hết sức căng thẳng. Sau nhiều ngày hành quân liên tục, ai cũng mệt, nhưng tinh thần thì luôn sẵn sàng chiến đấu. Khi đang triển khai đội hình, bất ngờ địch nổ súng. Tiếng đạn vang lên dồn dập, đất đá bắn tung, cả khu vực chìm trong khói lửa.

“Lúc đó, tôi chỉ kịp nghĩ một điều là phải bám trụ, không được rời vị trí,” ông nhớ lại.

Trận đánh diễn ra ác liệt hơn dự tính. Trong lúc đang cùng đồng đội cơ động để giữ vững trận địa, một tiếng nổ lớn vang lên rất gần. Ông Nam cảm thấy một luồng sức ép mạnh, rồi toàn thân đau nhói. Mảnh đạn đã găm vào người khiến ông ngã xuống.

Dù bị thương, ông vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Trong khoảnh khắc ấy, điều ông nghĩ đến không phải là nỗi đau, mà là nhiệm vụ và đồng đội. Ông cố gượng dậy, báo cáo tình hình và tiếp tục hỗ trợ anh em cho đến khi không còn đủ sức.

Đồng đội nhanh chóng đưa ông ra khỏi khu vực chiến đấu. Trên đường cáng ra tuyến sau, giữa cơn đau và sự choáng váng, ông vẫn nghe rõ tiếng súng phía sau – nơi những người đồng đội của ông vẫn đang kiên cường chiến đấu.

“Khi tỉnh lại trong trạm quân y, tôi mới biết mình đã qua cơn nguy kịch,” ông kể. Vết thương để lại di chứng lâu dài, khiến sức khỏe ông giảm sút và sau này ông trở thành bệnh binh.

Nhưng với ông Nam, đó không phải là điều để tiếc nuối. Ông luôn coi vết thương ấy là một phần ký ức thiêng liêng – minh chứng cho những năm tháng tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn