BỆNH VIỆN BỎ TÚI” GIỮA TÁN RỪNG GIÀ.
BỆNH VIỆN BỎ TÚI” GIỮA TÁN RỪNG GIÀ.
BỆNH VIỆN BỎ TÚI” GIỮA TÁN RỪNG GIÀ.
Nói đến thời hoa lửa, không thể không nhắc đến những y bác sĩ, y tá, hộ lý - những người "chiên sĩ áo trắng" trên chiến trường Trường Sơn và các vùng căn cứ.
Họ phải cứu chữa thương binh trong những điêu kiện tưởng chừng như không thế:
Khó khăn.Thiếu ánh sáng, thiếu thuốc men, thiếu dụng cụ. Nhưng vậy cách những "bông hoa trắng" vượt qua.
Phẫu thuật dưới hầm sâu, dùng đèn pin hoặc đèn măng-xông bọc giấy báo để tránh máy bay địch phát hiện ánh sáng.
Dùng nước muối tự pha để sát trùng; dùng các loại lá cây rừng làm thuốc giảm đau, cầm máu.
Luộc đi luộc lại những chiếc kim tiêm, chiếc dao mổ bằng nước sôi trong những chiếc nồi nấu cơm hành.
Nghị lực phi thường . Nhiều nữ y tá thân hình nhỏ thỏ, nặng chưa đầy 40kg nhưng có thể cõng trên lưng những thương binh nặng gấp đôi mình chạy qua các bãi bom để về hầm trú ẩn. Họ không chỉ chữa lành vết thương da thịt, mà bằng tiếng hát, bằng lời động viên dịu dàng, họ đã tiếp thêm sự sống và tinh thần cho những người lính vượt qua lằn ranh sinh tử


