BỆNH VIỆN DÃ CHIẾN TRONG ĐÊM
Trời miền trung tháng 10 nổi gió dữ dội. Sạt lở sau mưa lớn khiến cả bản Nà Rén bị vùi trong bùn đất. Bộ đội và lực lượng cứu hộ tức tốc lập một bệnh viện dã chiến ngay bên sườn đồi. Đêm đầu tiên là thử thách lớn: hơn 40 người bị thương được đưa vào liên tục.
Thiếu tá quân y Hoàng – người phụ trách bệnh viện – gần như không có phút nào để thở. Anh cùng các y bác sĩ trẻ vừa khám, vừa xử lý vết thương, vừa trấn an người dân. Một cụ bà bị gãy chân khóc nức nở:
“Nhà tôi sập hết rồi… con trai tôi vẫn còn trong chỗ đất đá kia…”
Hoàng siết nhẹ tay bà: “Chúng con sẽ tìm. Bà yên tâm điều trị trước.”
Tiếng xe bộ đội phanh gấp ngoài cửa, bốn chiến sĩ khiêng vào một em bé khoảng 7 tuổi, ngực thoi thóp. Hoàng lập tức tiến hành sơ cứu. Mạch yếu, hơi thở đứt quãng – em bé cần hồi sức liên tục. Một chiến sĩ trẻ đứng bên rưng rưng:
“Chúng em tìm cháu dưới khe, may còn thở…”
Hoàng lao động suốt 2 giờ để giữ cháu bé qua cơn nguy kịch. Mồ hôi đầm đìa dưới ánh đèn vàng chập chờn. Khi mạch trở lại, mọi người cùng thở phào. Thiếu tá Hoàng mệt rã rời nhưng vẫn cười: “Còn thở là còn hy vọng.”
Đêm ấy kéo dài như vô tận. Các chiến sĩ vừa là y tá phụ giúp, vừa thay nhau chạy đi lấy nước, khiêng bệnh nhân, dựng thêm bạt. Tới 3 giờ sáng, một chiến sĩ cứu hộ bị kiệt sức được đồng đội cõng vào. Hoàng vừa truyền dịch vừa mắng yêu:
“Cứu dân mà quên chăm mình là không được nhé!”
Chiến sĩ trẻ cười yếu ớt: “Còn người cần em… Em chỉ mệt chút thôi.”
Đến khi trời sáng, đám mây trên đỉnh núi tan dần, ánh nắng đầu tiên lọt qua. Bệnh viện dã chiến vẫn sáng đèn, nhưng những tiếng khóc la đã ít đi. Nhiều bệnh nhân được cứu sống. Thiếu tá Hoàng đứng giữa căn lều bạt, đôi mắt đỏ vì thức trắng nhưng lòng nhẹ đi. Trong gian khổ, bệnh viện và bộ đội như hợp thành một cơ thể duy nhất – bền bỉ, kiên cường, sống vì dân.



