Bệnh viện trong lòng núi
Những năm tháng ở chiến trường Tây Nguyên, bệnh viện của chúng tôi không có tường vôi trắng hay giường nệm, mà là những hang đá lạnh lẽo trong lòng núi. Chúng tôi phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn trầm trọng về thuốc men, dụng cụ y tế và cả ánh sáng để phẫu thuật. Có những ca mổ kéo dài hàng tiếng đồng hồ dưới ánh sáng của vài chiếc đèn pin cột chặt vào đầu các hộ lý. Khi hết thuốc tê, chúng tôi chỉ còn cách nắm chặt tay bệnh nhân, cùng họ hát những bài ca cách mạng để át đi cơn đau thấu xương tủy. Tôi đã từng rơi nước mắt khi thấy những người lính trẻ chỉ mới đôi mươi đã phải cắt bỏ đi một phần cơ thể để giữ lại mạng sống. Nhưng kỳ lạ thay, họ không hề kêu ca, chỉ hỏi một câu: "Bao giờ em lại được cầm súng trở lại mặt trận, bác sĩ?". Tình đồng chí, đồng đội ở nơi đây thiêng liêng hơn bất cứ thứ gì, họ nhường nhau từng viên thuốc xuyên tâm liên, từng hớp nước quý giá. Những lúc không có thương binh, chúng tôi lại vào rừng hái lá thuốc nam, nghiên cứu cách chữa trị những căn bệnh sốt rét ác tính đang hành hạ anh em. Núi rừng Tây Nguyên chứng kiến bao đau thương nhưng cũng chứng kiến sức sống mãnh liệt của tình người giữa khói lửa. Giờ đây, khi đã nghỉ hưu, tôi vẫn thường nằm mơ thấy những hang đá ấy và tiếng cười của những người lính đã được chúng tôi cứu sống.



