“Bệnh Xá Giữa Trường Sơn” - NĐC
Nguyễn Thị Mai, cựu y tá chiến trường phục vụ trên tuyến Đường Trường Sơn. Năm ấy tôi 18 tuổi, làm việc tại một bệnh xá dã chiến giữa rừng sâu. Không có tường kiên cố, chỉ có lán tre, võng và ánh đèn dầu che kín
Nguyễn Thị Mai, cựu y tá chiến trường phục vụ trên tuyến Đường Trường Sơn. Năm ấy tôi 18 tuổi, làm việc tại một bệnh xá dã chiến giữa rừng sâu. Không có tường kiên cố, chỉ có lán tre, võng và ánh đèn dầu che kín. Thương binh được đưa về liên tục trong những đêm bom rơi. Có người mất máu nhiều, có người vẫn nắm chặt tay tôi và nói: “Cứ cứu… tôi còn phải quay lại đơn vị…” Chúng tôi làm việc không ngừng, băng bó, truyền dịch, thay ca ngay giữa tiếng bom vọng xa. Một đêm mưa lớn, bệnh xá phải di chuyển sâu vào rừng vì nguy cơ bị phát hiện. Chúng tôi vừa cõng thương binh, vừa chạy trong bùn đất trơn trượt. Không ai bỏ lại ai phía sau. Sau chiến tranh, tôi trở về quê. Nhưng mỗi lần nghe tiếng mưa rơi trong đêm, tôi lại nhớ Trường Sơn – nơi tuổi trẻ chúng tôi đã giữ lấy sự sống giữa thời hoa lửa.


