Bài viết

bếp ăn dã chiến bên vách đá sụt lở

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
bếp ăn dã chiến bên vách đá sụt lở

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn, mỗi điểm dừng chân của bộ đội đều có một bếp ăn dã chiến. Đó không chỉ là nơi nấu cơm, mà còn là nơi giữ sức cho cả đơn vị sau những chặng đường hành quân dài ngày, vượt rừng, vượt suối, vượt bom đạn.

Năm 1972, tại một bếp ăn dã chiến nằm sát vách núi ở khu vực Tây Trường Sơn có chiến sĩ trẻ tên là Trần Thị Hạnh. Chị quê ở Nam Định, vốn quen với việc nấu nướng từ nhỏ và rất chịu khó, cẩn thận trong từng công việc.

Hạnh được phân công làm nuôi quân cho một trạm dừng chân của bộ đội hành quân.

Công việc của chị là chuẩn bị bữa ăn nóng, tiếp nước và sắp xếp lương thực cho từng đoàn quân đi qua.

Nghe tưởng đơn giản, nhưng ở Trường Sơn, để có một bữa cơm cũng phải đánh đổi bằng rất nhiều công sức: gùi gạo qua rừng, xin nước từ khe suối, nhóm bếp giữa mưa rừng và giữ lửa trong điều kiện ẩm ướt liên tục.

Bếp ăn của Hạnh nằm dưới một vách đá lớn, phía trước là con đường hành quân hẹp men theo sườn núi.

Mỗi khi bộ đội đi qua, chị đều cố gắng chuẩn bị cơm nóng, nước uống và cả những phần ăn dự trữ nhỏ để họ mang theo.

Mùa mưa năm 1972, khu vực này liên tục có mưa lớn kéo dài, khiến vách đá phía sau bếp bắt đầu xuất hiện dấu hiệu sạt lở.

Nhưng lượng bộ đội hành quân vẫn không giảm, thậm chí còn tăng do chiến dịch lớn đang triển khai.

Hạnh cùng đồng đội phải vừa nấu ăn, vừa gia cố khu vực bếp bằng bao đất và cây rừng để tránh bị đất đá vùi lấp.

Một buổi chiều, khi bếp đang chuẩn bị bữa ăn cho một đoàn hành quân lớn, máy bay địch bất ngờ xuất hiện và ném bom xuống khu vực rừng gần đó.

Tiếng nổ làm rung chuyển cả vách đá phía sau bếp.

Đất đá bắt đầu rơi xuống ngày càng nhiều, đe dọa trực tiếp khu vực nấu ăn và kho lương thực.

Nếu bếp bị phá hủy, hàng trăm chiến sĩ phía trước sẽ không có lương thực tiếp tế kịp thời.

Không chần chừ, Hạnh cùng đồng đội nhanh chóng di chuyển gạo, nồi niêu và vật dụng nấu ăn ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Trong lúc đó, một nồi cơm lớn đang nấu dở bị nghiêng do rung chấn mạnh.

Nếu bỏ lại, cả bữa ăn cho đơn vị sẽ bị mất.

Hạnh lao vào giữ nồi cơm đang sôi giữa khói và đất đá rơi xuống.

Chị cùng một đồng đội cố gắng kê lại bếp tạm bằng đá để giữ lửa tiếp tục nấu.

Bom vẫn tiếp tục nổ ở khu vực lân cận, nhưng bữa ăn vẫn phải được hoàn thành đúng giờ.

Sau nhiều nỗ lực, bữa cơm cuối cùng cũng được chia kịp cho đoàn bộ đội hành quân.

Nhưng ngay sau đó, một trận sạt lở lớn xảy ra từ vách đá phía sau, chôn vùi gần như toàn bộ khu bếp dã chiến.

Trần Thị Hạnh đã anh dũng hy sinh trong lúc cố gắng giữ lại nồi cơm còn dang dở cho đồng đội.

Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính từng đi qua Trường Sơn vẫn nhắc về “bếp ăn dã chiến bên vách đá sụt lở” như một ký ức không thể nào quên.

Họ gọi Hạnh là “người giữ lửa giữa rừng sâu” — bởi chị đã dùng đôi tay mình để giữ lại hơi ấm, sức sống và niềm tin cho cả đơn vị giữa bom đạn chiến tranh.

Câu chuyện ấy là hình ảnh của thời hoa lửa — nơi mà một bếp ăn nhỏ bé cũng có thể trở thành điểm tựa sinh mệnh cho cả đoàn quân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
bếp ăn dã chiến bên vách đá sụt lở | Câu chuyện thời hoa lửa