Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Bếp Cơm Trong Hầm

Lào Cai18/08/2026Phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày chiến tranh ác liệt, dưới một căn hầm nhỏ bên sườn núi, một người phụ nữ vẫn đều đặn nấu cơm cho bộ đội.

Căn hầm chỉ đủ chỗ cho vài người trú. Mỗi khi máy bay xuất hiện, mọi người lại vội vàng xuống hầm. Tiếng bom rung chuyển mặt đất, đất đá rơi lả tả trên mái, nhưng bên góc hầm, nồi cơm vẫn được giữ cho khỏi đổ.

Có lần, một người lính trẻ ái ngại nói:

“Bom thế này, bác đừng nấu nữa. Chúng cháu ăn gì cũng được.”

Người phụ nữ vừa nhóm lại bếp than vừa đáp:

“Các chú ra ngoài kia còn phải chiến đấu. Không có cơm thì lấy sức đâu mà đi?”

Bữa cơm hôm ấy chỉ có cơm độn ngô, ít rau rừng và bát nước muối.

Vậy mà mọi người ăn rất ngon.

Sau bữa cơm, đơn vị nhận lệnh lên đường.

Người phụ nữ gói thêm mấy nắm cơm nhỏ vào lá chuối, đưa cho từng người.

“Đường xa, cứ mang theo. Khi nào hết thì nhớ tìm đường về đây.”

Một người lính quay lại hỏi:

“Bác không sợ chúng cháu không trở về sao?”

Bà im lặng một lúc rồi cười:

“Có chứ. Nhưng vẫn phải tin.”

Đơn vị rời đi.

Căn hầm lại chìm vào im lặng.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Một người lính năm xưa trở lại tìm căn hầm cũ. Mái hầm đã sập, cỏ mọc kín lối vào, nhưng bên cạnh vẫn còn một gốc cây mà ngày trước anh thường ngồi ăn cơm.

Anh đứng rất lâu.

Người phụ nữ năm ấy đã không còn nữa.

Nhưng trong ký ức của anh, tiếng gọi “ăn cơm đi các chú” vẫn vang lên rõ ràng như mới hôm qua.

Anh hiểu rằng mình đã đi qua chiến tranh không chỉ nhờ súng đạn, mà còn nhờ những bát cơm giản dị, những bàn tay âm thầm và niềm tin của những người dân phía sau chiến tuyến.

Chiến tranh có thể làm những căn nhà biến mất.

Nhưng những bữa cơm nghĩa tình thì không bao giờ mất.

Chúng ở lại trong ký ức của những người đã từng sống, chiến đấu và trở về từ những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn