Bếp Hoàng Cầm giữa mưa bom
Mưa rừng trút xuống trắng xóa, hòa lẫn với tiếng bom dội từ xa vọng lại từng hồi trầm đục. Trong khe núi nhỏ, tổ nuôi quân vẫn lặng lẽ làm việc như thể chiến tranh đang tạm lùi xa. Bếp Hoàng Cầm được đào sâu dưới lòng đất, khói dẫn qua những rãnh nhỏ ngoằn ngoèo, tan ra giữa rừng già để tránh máy bay phát hiện. Với họ, giữ được bếp đỏ lửa cũng chính là giữ được nhịp sống của cả đơn vị.
Bà Tư, người phụ nữ ngoài bốn mươi, gầy gò nhưng nhanh nhẹn, đang cúi mình nhóm bếp. Đôi tay bà chai sạn, đen nhẻm vì khói than và đất đỏ, nhưng từng động tác đều dứt khoát. Bên cạnh, Lan – cô gái mới mười chín tuổi – cẩn thận vo gạo, mắt thỉnh thoảng lại nhìn lên miệng hầm, lo lắng.
– “Bom đánh thế này, liệu có giữ được bếp không cô?” – Lan thì thầm.
Bà Tư mỉm cười, giọng nhỏ nhưng chắc nịch:
– “Còn người thì còn bếp. Còn bếp thì bộ đội còn sức mà đánh giặc.”
Một tiếng nổ lớn làm mặt đất rung lên. Đất đá rơi lộp bộp xuống miệng hầm. Lan giật mình, suýt làm đổ nồi cơm. Bà Tư nhanh tay giữ lại, kéo Lan sát vào vách hầm. Hai cô cháu ngồi im lặng vài giây, chỉ nghe tiếng tim mình đập dồn dập. Rồi như có một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt, họ lại tiếp tục công việc.
Khói bếp lan tỏa nhẹ nhàng qua những đường dẫn, tan loãng giữa màn mưa. Từng nồi cơm, nồi canh được nấu bằng tất cả sự kiên trì và tình thương dành cho bộ đội ngoài mặt trận. Đó không chỉ là bữa ăn, mà là nguồn động viên thầm lặng, là niềm tin rằng phía sau luôn có hậu phương bền bỉ chở che.
Chiều muộn, một tổ trinh sát ghé qua nhận cơm. Những người lính ướt sũng bùn đất, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt vẫn rạng rỡ khi nhìn thấy bếp lửa.
– “Có cơm nóng là tụi tôi có thêm sức rồi,” một anh cười, giọng khàn đi vì mệt.
Lan nhìn theo họ khuất dần trong rừng, trong lòng dâng lên cảm giác vừa lo lắng vừa tự hào. Cô chợt hiểu, mình không trực tiếp cầm súng, nhưng mỗi bát cơm trao đi cũng là một viên đạn tiếp sức cho tiền tuyến.
Đêm xuống, mưa vẫn chưa dứt. Bếp Hoàng Cầm âm ỉ đỏ lửa trong lòng đất, như một trái tim nhỏ bé nhưng bền bỉ. Giữa mưa bom bão đạn, ngọn lửa ấy không chỉ nấu chín hạt gạo, mà còn nhen lên niềm tin chiến thắng, lặng lẽ mà mãnh liệt, như chính tinh thần của một thời hoa lửa.



