Bếp Hoàng Cầm giữa rừng sâu
Bài thơ ngợi ca sự sáng tạo tài tình của người lính trong việc giấu khói bếp. Với hệ thống rãnh dẫn khói tinh vi, họ vừa có bữa cơm nóng hổi, vừa giữ được bí mật vị trí trước tầm mắt của máy bay địch.
Khói tan trong đất, nhẹ nhàng trôi Nấu bữa cơm chiều, chẳng lộ rồi Rãnh sâu dẫn lối làn khói trắng Lẩn khuất rừng già, khuất tầm soi.
Nồi cơm bốc khói, tình đồng đội Ấm sực bàn tay giữa gió lùa Thời hoa lửa, sáng kiến nhỏ bé Dệt khúc quân hành, chẳng sợ thua.


