Khác

BẾP HOÀNG CẦM – NGỌN LỬA GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN

Tác giả: Phan Thị Thanh Thuỷ

Lai Châu22/08/2026phường Chu Văn An (Phường Chu Văn An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
BẾP HOÀNG CẦM – NGỌN LỬA GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN

Giữa những cánh rừng Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ, có một thứ tưởng như rất bình thường nhưng lại trở thành một sáng kiến quan trọng đối với đời sống của người lính: bếp Hoàng Cầm. Trong chiến tranh, một bữa cơm nóng đối với bộ đội không phải lúc nào cũng đơn giản. Giữa rừng núi, khói từ bếp có thể làm lộ vị trí của đơn vị và trở thành dấu hiệu để máy bay đối phương phát hiện, đánh phá. Vì vậy, việc nấu ăn cũng phải tính toán rất cẩn thận. Từ thực tế ấy, chiến sĩ nuôi quân Hoàng Cầm đã có sáng kiến tạo ra loại bếp giúp hạn chế khói, phục vụ bộ đội trong điều kiện chiến đấu. Theo tư liệu của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, sáng kiến này xuất hiện trong thời kỳ kháng chiến và được sử dụng để giúp bộ đội có thể nấu ăn ban ngày mà giảm khả năng bị phát hiện bởi khói bếp.

Điểm đặc biệt của bếp Hoàng Cầm nằm ở cách thiết kế. Bếp được đào dưới đất, có hệ thống rãnh dẫn khói chạy theo sườn đất. Phía trên rãnh được phủ cành cây và đất, đồng thời tưới nước để giữ ẩm. Khi bếp hoạt động, khói được dẫn qua những đường rãnh này và khi thoát ra ngoài chỉ còn lại một lượng hơi khói rất nhỏ, khó nhận biết từ trên cao. Một sáng kiến xuất phát từ công việc phục vụ bữa ăn hằng ngày nhưng lại đáp ứng một yêu cầu rất quan trọng của chiến trường: nấu được cơm mà vẫn giữ bí mật cho đơn vị.

Điều đáng nói là bếp Hoàng Cầm không phải một loại vũ khí, cũng không phải một công trình quân sự lớn. Nó chỉ là một căn bếp được đào trong lòng đất. Nhưng trong chiến tranh, những thứ tưởng như nhỏ bé đôi khi lại có ý nghĩa rất lớn. Một bếp cơm kín đáo giúp người lính có một bữa ăn nóng. Một bữa ăn nóng giúp họ có sức hành quân và chiến đấu. Và việc hạn chế khói bếp giúp vị trí đóng quân được giữ bí mật. Từ một nhu cầu rất đời thường, sáng kiến ấy trở thành một phần của đời sống hậu cần trong chiến tranh.

Nếu nhìn vào những bức ảnh về chiến trường, người ta thường chú ý đến súng, pháo, xe vận tải, những đoàn quân hành quân hoặc những trận đánh. Nhưng phía sau tất cả những hình ảnh ấy vẫn là những công việc rất bình thường: nấu cơm, lấy nước, sửa xe, chữa thương, vận chuyển lương thực và chăm sóc người lính. Chiến tranh không thể chỉ được duy trì bằng những người cầm súng. Một đơn vị muốn chiến đấu lâu dài cần có cả những người làm công tác hậu cần, trong đó có những chiến sĩ nuôi quân âm thầm lo từng bữa ăn.

Bếp Hoàng Cầm vì thế kể một câu chuyện rất khác về “thời hoa lửa”. Nó không kể về một trận đánh cụ thể. Nó cũng không gắn với một chiến thắng lớn. Nó kể về đời sống phía sau chiến hào – nơi những người lính vẫn phải ăn, phải ngủ, phải giữ sức và phải tìm cách tồn tại giữa một chiến trường luôn có nguy cơ bị phát hiện. Chính những điều tưởng như nhỏ bé ấy góp phần giúp các đơn vị duy trì sức chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.

Trên tuyến đường Trường Sơn, công việc hậu cần ngày càng phát triển cùng với quy mô của tuyến chi viện chiến lược. Bảo tàng Lịch sử Quốc gia cho biết Đường Trường Sơn trở thành tuyến vận chuyển quan trọng đưa người, vũ khí, lương thực và nhiều loại vật chất từ hậu phương miền Bắc vào chiến trường miền Nam; hệ thống đường ngày càng được mở rộng, cùng với các tuyến thông tin, đường ống xăng dầu và nhiều công trình phục vụ vận tải.  Trong một hệ thống lớn như vậy, những công việc hậu cần ở từng đơn vị, từng trạm, từng điểm dừng chân đều có vai trò riêng.

Và ở một góc nào đó giữa núi rừng, một người lính nuôi quân vẫn phải lo một việc rất giản dị: làm sao để có cơm nóng cho đồng đội mà không để khói bếp tố cáo vị trí của mình.

Đó là lý do bếp Hoàng Cầm trở thành một sáng kiến đáng nhớ. Nó cho thấy sự sáng tạo của người lính không chỉ xuất hiện khi đối diện với đối phương. Sự sáng tạo còn xuất hiện trong từng công việc thường ngày, từ cách vận chuyển hàng hóa, sửa chữa phương tiện cho đến cách nấu một bữa cơm giữa rừng.

Có lẽ, nếu chỉ nhìn lịch sử qua những trận đánh, chúng ta sẽ khó hình dung hết cuộc sống của người lính thời chiến. Nhưng nếu nhìn vào một chiếc bếp, một đôi dép cao su, một chiếc xe đạp thồ hay một chiếc võng giữa rừng, câu chuyện chiến tranh lại trở nên gần gũi hơn. Đó là những vật dụng mà con người đã sử dụng để sống, làm việc và chiến đấu trong một hoàn cảnh mà mỗi ngày đều có thể đối mặt với hiểm nguy.

Bếp Hoàng Cầm vì thế không chỉ là một sáng kiến quân sự. Nó là câu chuyện về trí thông minh, sự thích nghi và tinh thần trách nhiệm của những con người đứng phía sau người lính ngoài mặt trận.

Một ngọn lửa nhỏ giữa rừng.

Một bữa cơm nóng.

Một hệ thống rãnh dẫn khói được đào bằng sức người.

Những điều rất giản dị ấy đã góp phần giữ cho cuộc sống của người lính không bị ngắt quãng giữa chiến tranh.

Và có lẽ đó chính là vẻ đẹp của những câu chuyện “khác” trong lịch sử: không phải lúc nào lịch sử cũng nằm trong những khoảnh khắc vang dội. Đôi khi, lịch sử nằm trong một căn bếp nhỏ giữa rừng – nơi có những người âm thầm làm mọi cách để đồng đội của mình được ăn một bữa cơm nóng và tiếp tục lên đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn