Bếp Hoàng Cầm trong rừng sâu
Giữa rừng già, bếp Hoàng Cầm đỏ lửa mỗi ngày.
Khói được dẫn đi xa, hòa vào sương núi.
Những bữa cơm chỉ có muối vừng và rau rừng.
Nhưng tiếng cười vẫn vang lên.
Người chiến sĩ trẻ kể chuyện quê nhà.
Có người nhớ mẹ, nhớ người yêu nơi xa.
Bom nổ gần, cả đơn vị nằm rạp xuống.
Bếp vẫn âm ỉ cháy.
Bữa cơm không bị gián đoạn.
Họ ăn nhanh để kịp giờ hành quân.
Có người ngã xuống sau bữa cơm ấy.
Chiếc bát còn dang dở.
Người ở lại lặng lẽ chôn bát cùng kỷ niệm.
Bếp Hoàng Cầm lại được nhóm lên.
Chiến tranh không dập tắt niềm tin.
Ngọn lửa nhỏ sưởi ấm lòng người.
Trong những năm tháng gian khổ.
Của thời hoa lửa kiên cường.


