"Bếp Hoàng Cầm" và làn khói tan vào đất mẹ
Các cháu thường nghe "anh nuôi", nhưng "chị nuôi" chúng bà cũng nhiều lắm. Nhiệm vụ của chúng bà là nấu cơm cho hàng ngàn chiến sĩ giữa rừng già, nơi mà chỉ cần một làn khói bốc cao là máy bay giặc sẽ ập đến dội bom ngay lập tức. Và thế là "Bếp Hoàng Cầm" ra đời – một kỳ tích của sự sáng tạo Việt Nam. Chúng bà đào hầm sâu, dẫn khói đi qua nhiều rãnh ngầm dài tỏa vào đất, khiến khói tan đi hoặc chỉ lờ mờ như sương rừng.
Bà nhớ những đêm mưa rừng tầm tã, củi ướt nhèm, khói cay xè mắt nhưng không được để khói lộ ra ngoài. Chúng bà vừa thổi lửa vừa lấy áo che cho cơm khỏi ướt. Có lần, để có nước nấu cơm cho đơn vị đang trực chiến trên đồi cao, bà đã phải gánh nước vượt qua bãi mìn của địch trong đêm tối. Bữa cơm chiến trường đôi khi chỉ là cơm nắm với muối mè, nhưng đó là sự kết tinh của tình thương. Nhìn các anh chiến sĩ ăn ngon lành để có sức ra trận, chúng bà thấy mệt nhọc tan biến. "Bếp không khói" không chỉ nấu chín hạt gạo, mà còn sưởi ấm niềm tin về ngày thắng lợi.



