Bếp Hoàng Cầm và lòng tin vô điều kiện (5)
Trong khi ông Trần Đình Tư miệt mài gánh gạo trên những nẻo đường Trường Sơn, ở Điện Biên Phủ, bà Võ Thị Dũng (quê Anh Sơn, Nghệ An) cùng nhiều cô gái trẻ khác hưởng ứng lời kêu gọi "Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để chiến thắng". Bà lên đường ra mặt trận với nhiệm vụ vá đường, vá hố bom, nấu ăn cho bộ đội.
Bà Dũng cùng đồng đội đã tạo nên một kỳ tích thầm lặng dưới những căn hầm kiên cố. Cứ 7 ngày một lần, tiếp phẩm từ hậu phương lại được chất đầy vào hầm. Ở đó, họ nhóm lửa, nấu cơm trên bếp Hoàng Cầm huyền thoại. "Nhờ có bếp Hoàng Cầm, cơm nước phục vụ bộ đội ngay tại chiến hào, không cần phải nắm cơm từ tuyến sau đưa lên", bà Dũng kể.
Suốt 56 ngày đêm "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt", cuộc sống dưới những căn hầm chật chội kề cận ranh giới sinh tử đã rèn giũa họ thành những người lính có tinh thần thép. Tiếng máy bay địch xé trời, tiếng bom rơi trên đầu chẳng còn là điều bận tâm. Tất cả tâm trí, tình cảm của những người trẻ ấy đều hướng về mục tiêu chiến thắng ở Điện Biên. "Tình yêu lứa đôi là điều khó tránh khỏi ở tuổi còn xanh, nhưng trong "chảo lửa" ấy tất cả chúng tôi đã dành trọn vẹn tình yêu cho Tổ quốc", bà Dũng nói.
Chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội mở ra trang sử mới của dân tộc, cũng là lúc ông Tư và bà Dũng có cơ hội nên duyên. Ngay sau chiến dịch, cả hai cùng được điều động về Hà Nội, rồi bố trí vào Sư đoàn 350, trở lại Sơn La - Điện Biên tiếp tục hoạt động. Ông Tư làm quân nhu, bà Dũng làm công tác bếp núc cho bộ đội tại Tiểu đoàn 1. Và ở đây họ đã tìm thấy nhau.
Ông Tư kể thời điểm đó mặc dù kỷ cương quân đội không được phép hẹn hò, yêu đương, nhưng những ánh mắt đã thay lời muốn nói. "Dù ưng bụng lắm, nhưng chỉ có thể vội nhìn nhau, gửi gắm đôi câu thăm hỏi mỗi lúc chuyển gạo, mắm, muối tới khu vực bếp", ông Tư cười hiền.
Tính cách nhiệt tình, hay pha trò của anh bộ đội xứ Quảng cứ "mưa dầm thấm lâu" khiến cô gái xứ Nghệ cảm nhận được tấm chân tình. Chuyện tình yêu của họ không có những buổi hẹn hò lãng mạn, thay vào đó là những mảnh giấy nhỏ dúi vội vào tay nhau khi trao nhận lương thực. Đêm về, lén mở ra đọc, rồi vội vã hồi âm. "Cùng nhau trải qua khói lửa Điện Biên, cùng chung một lý tưởng, một khát vọng hòa bình, vì vậy sự thấu hiểu, đồng cảm đến từ những chia sẻ thầm lặng, từ cái nắm tay thoáng qua. Và cứ thế mà thành đôi"
Năm 1957, ông Tư và bà Dũng quyết định về chung một nhà. Lễ cưới được tổ chức đơn sơ tại Nghệ An. "Đám cưới thời chiến, dù thiếu thốn về vật chất, chỉ có bộ quân phục phai màu, đãi khách chỉ có gói thuốc, chè, kẹo... nhưng lại đầy ắp tình cảm, sự sẻ chia của đồng đội, bà con",



