Bếp lửa của mẹ
Mẹ sống trong căn nhà tranh sát bìa rừng. Ngày nào có bộ đội đi qua, bếp lửa nhà mẹ lại đỏ hồng. Mẹ nấu nồi khoai, nồi sắn đơn sơ mà ấm lòng. Mẹ bảo ăn cho no rồi hãy đi đánh giặc. Có đêm bom rơi gần nhà, mẹ vẫn che nồi cơm cho khỏi tắt lửa. Bộ đội gọi mẹ là mẹ chung. Mẹ chỉ cười, bảo còn giặc thì còn nuôi quân. Một trận bom dữ dội trút xuống làng. Khi bộ đội quay lại, bếp lửa đã nguội tro. Nhưng hơi ấm của mẹ còn ở lại rất lâu. Trong mỗi bước hành quân về sau. Một bếp lửa cháy bằng tình người.



