Bếp lửa của mẹ
Ngôi nhà tranh nhỏ nép bên sườn đồi, nơi mẹ Năm sống một mình sau ngày chồng và con trai ra trận. Chiến tranh làm làng quê xác xơ, nhưng bếp lửa trong nhà mẹ chưa bao giờ tắt. Với mẹ, bếp lửa không chỉ để nấu ăn, mà còn là nơi giữ ấm niềm tin giữa những tháng ngày khói lửa.
Mỗi sáng, mẹ dậy từ rất sớm, nhóm bếp bằng những cành củi khô nhặt được sau vườn. Nồi cơm độn khoai, nồi nước lá rừng, bát muối vừng giản dị nhưng luôn được mẹ chuẩn bị cẩn thận. Mẹ bảo: “Có thể mình ăn kham khổ, nhưng bộ đội ngoài mặt trận còn vất vả hơn nhiều.” Nghĩ vậy, mẹ lại gói thêm phần cơm để gửi cho các anh dân quân trong xã.
Có lần máy bay địch bay thấp, bom nổ ngay đầu làng. Mảnh đạn văng vào mái nhà làm thủng một lỗ lớn. Hàng xóm chạy sang hỏi thăm, mẹ chỉ cười hiền: “Nhà còn, bếp còn, là còn tất cả.” Câu nói ấy lan ra cả xóm, thành lời động viên cho những gia đình đang chịu cảnh mất mát, lo âu.
Buổi tối, mẹ thường ngồi bên bếp lửa, nhìn ánh than hồng mà nhớ đến con. Mẹ không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ lau nước mắt rồi lại bỏ thêm củi vào bếp. Mẹ tin rằng, ở nơi xa, con trai mình cũng đang được sưởi ấm bởi những bếp lửa của hậu phương.
Một hôm, đơn vị bộ đội hành quân qua làng, dừng lại xin nước. Mẹ múc cho các anh từng gáo nước mát, dúi thêm mấy củ khoai luộc còn nóng. Các anh cúi đầu cảm ơn, gọi mẹ bằng hai tiếng “má ơi” thân thương.
Trong thời hoa lửa, mẹ Năm không cầm súng, không ra chiến trường, nhưng bếp lửa của mẹ đã sưởi ấm biết bao trái tim người lính, góp phần giữ vững hậu phương để tiền tuyến yên tâm chiến đấu.



