BẾP LỬA CỦA MẸ TẨN TẢ MẨY
Nhân vật chính là bà Tẩn Tả Mẩy, khi ấy mới ngoài ba mươi tuổi, có ba con nhỏ.
Giặc đến bản, đàn ông trốn vào rừng, phụ nữ ở lại chịu đòn roi. Bà Mẩy được giao nhiệm vụ nấu cơm cho lính Pháp. Chúng không biết rằng, mỗi bếp lửa bà nhóm lên, cũng là nơi bà nuôi giấu nghĩa quân.
Ban ngày, bà cúi đầu, giả vờ sợ sệt. Ban đêm, bà giấu cơm, muối, thuốc rừng trong gùi, men theo lối sau nhà mang vào rừng. Nhiều chiến sĩ sống được qua cơn đói rét là nhờ bếp lửa của bà.
Một lần bị phát hiện, tên lính tát bà ngã xuống đất, hỏi:
“Mày nuôi Việt gian à?”
Bà chỉ lặng lẽ trả lời:
“Tao nuôi con tao. Núi rừng này cũng là con tao.”
Sau này, khi cách mạng thành công, người ta vẫn nhớ đến bà như “người giữ lửa của Mường Hum” – ngọn lửa không bao giờ để tắt trong những năm đen tối nhất.


