Khác

Bếp lửa của niềm tin

Bếp lửa của niềm tin

Lào Cai02/07/2026Cù Ngọc Thiện (xã Khánh Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện Bếp lửa của niềm tin

Ông Hoàng Văn Mìn – xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai

Diện chính sách: Bệnh binh, suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%

Ông Hoàng Văn Mìn là bệnh binh của xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai, có tỷ lệ suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%. Cuộc đời ông là một phần ký ức của thời chiến, đồng thời là câu chuyện về nghị lực trong thời bình. Sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề, nhưng ông vẫn giữ được sự bình thản, lòng tự trọng và tình yêu đối với gia đình, quê hương.

Có những người không cần nói lớn về những gì mình đã cống hiến. Họ chỉ cần sống lặng lẽ, bền bỉ, đã đủ để trở thành một bài học cho người trẻ. Ông Hoàng Văn Mìn là một người như vậy. Trong mái nhà bình dị, trong nếp sống giản đơn, ông giữ gìn một “bếp lửa” của niềm tin: niềm tin vào giá trị của hòa bình, vào nghĩa tình xóm làng và vào sự trưởng thành của thế hệ sau.

Người đoàn viên trẻ đến thăm ông vào một buổi chiều. Trong căn nhà yên ấm, bếp lửa đang đỏ, tỏa hơi ấm dịu dàng. Hình ảnh ấy khiến người trẻ nghĩ đến những người đã trải qua chiến tranh: có thể mang trong mình những vết thương và bệnh tật, nhưng vẫn cố gắng giữ cho gia đình một ngọn lửa sum vầy.

Người trẻ hỏi:

“Thưa bác, điều gì khiến bác luôn giữ được tinh thần lạc quan?”

Ông Mìn chậm rãi nói:

“Bởi mình đã đi qua những ngày khó hơn. Có lúc chỉ mong được sống, được trở về, được nhìn thấy quê hương yên bình. Bây giờ có gia đình bên cạnh, có bà con quan tâm, mình phải biết quý.”

Câu nói ấy gợi lên khát vọng giản dị của người lính năm xưa. Trong thời chiến, không ai mong điều gì cao xa hơn việc đất nước yên bình, mọi người được trở về với mái nhà, với cha mẹ, với vợ con và ruộng vườn. Nhưng để có được điều giản dị ấy, biết bao người đã phải đi qua gian khổ, thiếu thốn và hy sinh.

Là bệnh binh, ông Hoàng Văn Mìn phải sống với những ảnh hưởng sức khỏe kéo dài. Những ngày cơ thể yếu mỏi, những lần bệnh tật trở nặng, những công việc không thể thực hiện như trước… đều là thử thách không dễ dàng. Nhưng ông không coi đó là lý do để tách mình khỏi cuộc sống.

Trong lời kể tái hiện, ông chia sẻ:

“Bệnh có thể làm mình yếu đi, nhưng không được để nó làm mình nản. Mình còn có thể nói một lời tốt, động viên một người trẻ, giữ gìn gia đình yên ấm, thế là còn có ích.”

Đó là cách ông nhìn nhận cuộc sống. Không phải ai cũng có thể làm những việc lớn lao, nhưng ai cũng có thể sống tử tế. Một lời nhắc con cháu chăm học, một sự quan tâm tới hàng xóm, một thái độ không than phiền trước khó khăn đều là những biểu hiện của bản lĩnh.

Người đoàn viên hỏi:

“Bác nghĩ thanh niên hôm nay cần rèn luyện điều gì?”

Ông Mìn đáp:

“Cần rèn ý chí và rèn lòng thương người. Có ý chí thì gặp khó không bỏ cuộc. Có lòng thương người thì sẽ không sống ích kỷ. Người trẻ phải biết mình sống không chỉ cho riêng mình.”

Lời dặn ấy có ý nghĩa đặc biệt trong cuộc sống hiện đại. Thanh niên hôm nay có điều kiện tiếp cận tri thức, công nghệ và nhiều cơ hội phát triển. Nhưng nếu thiếu ý chí, thiếu lòng nhân ái, con người dễ trở nên nhỏ bé trước những thử thách của đời sống. Câu chuyện của ông Mìn nhắc người trẻ rằng thành công không chỉ nằm ở việc đạt được điều gì cho bản thân, mà còn ở khả năng mang lại điều tốt đẹp cho cộng đồng.

Khi tuổi trẻ Khánh Hòa tham gia làm đường, vệ sinh môi trường, hỗ trợ người dân trong thiên tai, chăm sóc gia đình chính sách hay tổ chức các hoạt động cho thiếu nhi, đó cũng là lúc bếp lửa nghĩa tình được nhóm lên. Những việc làm ấy tuy nhỏ, nhưng góp phần làm cho cuộc sống ấm hơn, gần gũi hơn và xứng đáng hơn với sự hy sinh của thế hệ đi trước.

Câu chuyện của ông Hoàng Văn Mìn là câu chuyện về bếp lửa của niềm tin. Dù mang bệnh tật sau chiến tranh, ông vẫn giữ được ngọn lửa lạc quan, tình yêu gia đình và sự tin tưởng vào thế hệ trẻ.

Ông nhắn gửi đoàn viên, thanh niên: hãy sống có ý chí, có lòng nhân ái và có trách nhiệm. Khi mỗi người trẻ biết giữ ấm gia đình, gắn bó với quê hương, sẵn sàng giúp đỡ cộng đồng, ngọn lửa của lòng biết ơn sẽ luôn cháy sáng trên quê hương Khánh Hòa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn