Khác

Bếp lửa của tiểu đội thôn 5 trên đường Trường Sơn

Bếp lửa của tiểu đội thôn 5 trên đường Trường Sơn

Thanh Hóa12/03/2026xã Thiệu Trung (xã Thiệu Trung)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện này được kể lại bởi ông Nguyễn Văn Hùng, sinh ngày 15 tháng 4 năm 1951, quê tại thôn 5, xã Thiệu Trung, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Ông nhập ngũ năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi.

Nhiều năm sau khi đất nước hòa bình, trong một buổi nói chuyện truyền thống với đoàn viên thanh niên của xã Thiệu Trung, ông Hùng đã kể lại những năm tháng tuổi trẻ của mình trên tuyến đường Trường Sơn. Đó là quãng thời gian mà ông nói rằng dù đã trôi qua hơn nửa thế kỷ nhưng ký ức vẫn còn rất rõ ràng trong tâm trí.

Trước khi nhập ngũ, ông Hùng là một thanh niên trong làng làm ruộng cùng gia đình. Nhà ông nằm gần con đường nhỏ dẫn ra cánh đồng. Những buổi sáng mùa hè, khi mặt trời còn chưa lên cao, ông đã cùng cha ra đồng làm việc.

Quê hương Thiệu Trung khi ấy vừa là vùng nông nghiệp vừa nổi tiếng với nghề đúc đồng truyền thống. Trong làng lúc nào cũng vang lên tiếng búa gõ vào khuôn đồng từ các xưởng đúc.

Ông Hùng kể rằng mỗi khi đi ngang qua các xưởng đúc trong làng, ông thường dừng lại một lúc để nhìn những người thợ làm việc. Những lò lửa đỏ rực và tiếng búa vang lên đều đặn khiến ông luôn cảm thấy đó là hình ảnh rất quen thuộc của quê hương.

Nhưng rồi chiến tranh ngày càng ác liệt. Nhiều thanh niên trong xã lần lượt lên đường nhập ngũ.

Năm 1970, ông Hùng nhận giấy gọi nhập ngũ.

Ngày lên đường, mẹ ông tiễn con ra đầu làng. Bà đưa cho ông một gói cơm nắm và nói:

“Ra chiến trường nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Sau khi huấn luyện tân binh, ông Hùng được điều vào một đơn vị làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn.

Tuyến đường Trường Sơn khi ấy là con đường rất quan trọng để đưa lương thực và vũ khí từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam.

Những con đường xuyên qua rừng núi được bộ đội mở ra để xe tải có thể đi qua.

Nhưng máy bay địch thường xuyên đánh phá những tuyến đường này.

Vì vậy bộ đội phải làm việc liên tục để đảm bảo tuyến vận chuyển luôn thông suốt.

Ông Hùng kể rằng cuộc sống của người lính trên tuyến đường Trường Sơn rất vất vả.

Ban ngày hành quân hoặc sửa đường.

Ban đêm thay nhau gác hoặc vận chuyển hàng hóa.

Nhưng giữa những tháng ngày khó khăn ấy, những người lính vẫn tìm thấy niềm vui từ những điều rất giản dị.

Một buổi tối sau một ngày hành quân dài, tiểu đội của ông Hùng dừng lại nghỉ trong một khu rừng.

Mọi người bắt đầu nhóm một bếp lửa nhỏ.

Bếp lửa dùng để nấu cơm và sưởi ấm.

Cả tiểu đội ngồi quanh bếp.

Ánh lửa đỏ chiếu sáng những khuôn mặt còn rất trẻ.

Một người lấy cơm nắm ra ăn.

Một người khác tranh thủ hong khô đôi giày ướt.

Sau một lúc im lặng, một người lính trong tiểu đội bắt đầu kể chuyện quê nhà.

Anh kể về cánh đồng lúa nơi mình sinh ra.

Một người khác kể về con sông quê.

Đến lượt mình, ông Hùng kể về làng Thiệu Trung.

Ông nói:

“Ở quê tôi lúc nào cũng nghe tiếng búa đúc đồng.”

Một người trong tiểu đội hỏi:

“Tiếng búa nghe thế nào?”

Ông Hùng cười.

“Nghe rất đặc biệt. Ai sinh ra ở đó đều quen với âm thanh ấy.”

Mọi người ngồi nghe rất chăm chú.

Giữa rừng Trường Sơn xa xôi, những câu chuyện về quê hương khiến những người lính cảm thấy như mình đang ở gần nhà.

Sau khi ăn xong, một người lính bắt đầu hát một bài hát về quê hương.

Ban đầu chỉ có một mình anh hát.

Sau đó vài người khác hát theo.

Dần dần cả tiểu đội cùng hòa giọng.

Tiếng hát vang lên giữa rừng đêm.

Ông Hùng kể rằng trong khoảnh khắc ấy, mọi người dường như quên đi những khó khăn của chiến tranh.

Những bài hát về quê hương khiến họ nhớ đến gia đình, nhớ đến làng xóm.

Sau nhiều năm chiến tranh, đất nước cuối cùng cũng hòa bình.

Ông Hùng trở về quê hương Thiệu Trung.

Ngày bước vào làng, điều khiến ông xúc động nhất là khi lại nghe thấy tiếng búa đúc đồng quen thuộc vang lên từ các xưởng.

Âm thanh ấy giống như một lời chào của quê hương.

Trong buổi nói chuyện với đoàn viên thanh niên của xã, ông Hùng nói:

“Trong chiến tranh, những điều giúp người lính giữ vững tinh thần nhiều khi chỉ là một bếp lửa nhỏ và những câu chuyện về quê hương.”

Ông dừng lại một lúc rồi nói tiếp:

“Các cháu hôm nay sinh ra trong hòa bình. Nhưng hãy luôn nhớ rằng hòa bình ấy được xây dựng từ rất nhiều gian khổ của các thế hệ đi trước.”

Cả hội trường im lặng.

Bởi vì mọi người đều hiểu rằng phía sau những câu chuyện giản dị ấy là cả một thời kỳ lịch sử đầy gian khổ nhưng rất đáng tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn