Bếp lửa đêm đông ở Pác Bó
Giữa mùa đông giá rét năm 1941 tại hang Pác Bó, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhường bát cháo ngô của mình cho chiến sĩ. Hình ảnh giản dị ấy sưởi ấm cả niềm tin về một ngày mai độc lập.
Tháng 2 năm 1941, rừng núi Cao Bằng vẫn còn phủ sương và cái rét cắt da cắt thịt.
Trong hang Cốc Bó, ánh đèn dầu leo lét hắt lên vách đá. Chủ tịch Hồ Chí Minh khi đó vừa trở về nước sau 30 năm xa Tổ quốc, đang trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng.
Cuộc sống nơi rừng núi vô cùng thiếu thốn.
Bữa ăn thường ngày chỉ có rau rừng, cháo ngô, măng đắng. Đêm nào cụ cũng thức rất khuya bên bàn đá để dịch tài liệu, viết sách "Lịch sử nước ta" và soạn thảo cương
Tĩnh cho Việt Minh.
Một đêm, chiến sĩ liên lạc mang vào cho cụ một bát cháo ngô nóng hổi. Nhìn cụ gầy guộc trong chiếc áo chàm vá vai, cậu không cầm được nước mắt: "Bác ơi, Bác ăn đi cho khỏe. Ngoài kia giặc còn lùng sục,
Bác mà ốm thì ai lo cho cách mạng".
Chủ tịch Hồ Chí Minh cầm bát cháo, mỉm cười hiền từ. Cụ chỉ ăn vài thìa rồi gạt đi:
"Các chú ăn đi. Bác lớn tuổi rồi, ăn ít cũng được. Còn biết bao đồng bào mình đang đói rét. Mình cố gắng một chút, để ngày mai cả dân tộc được no đủ".
Ngoài kia tiếng suối Lê-nin chảy suốt đêm.
Trong hang, ngọn lửa bếp củi cháy tí tách.
Ngọn lửa nhỏ ấy không chỉ xua tan cái lạnh mà còn thắp lên niềm tin cho các chiến sĩ.
Từ căn hang đơn sơ này, những văn kiện quan trọng đầu tiên đã ra đời, chuẩn bị cho ngày Tổng khởi nghĩa tháng 8/1945, khi cả dân tộc vùng lên giành chính quyền.
Hình ảnh bát cháo nhường nhau giữa mùa đông Pác Bó đã trở thành biểu tượng cho tấm lòng "lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ" của Người.



