BẾP LỬA DƯỚI GỐC CÂY GIÀ
BẾP LỬA DƯỚI GỐC CÂY GIÀ
Giữa cánh rừng Trường Sơn có một gốc cây cổ thụ rất lớn. Mỗi lần hành quân qua khu vực ấy, đơn vị anh Phúc thường dừng chân nghỉ tạm.
Anh Phúc là người nhóm bếp giỏi nhất.
Dù trời mưa hay củi ướt đến đâu, anh vẫn có thể làm bùng lên một ngọn lửa nhỏ dưới lòng bếp Hoàng Cầm.
Đồng đội bảo:
“Có ông là không sợ đói.”
Một đêm mưa rừng kéo dài, cả đơn vị lạnh run vì quần áo ướt sũng.
Anh Phúc lặng lẽ đội mưa đi kiếm củi khô.
Mãi gần nửa đêm anh mới trở về, ôm theo bó củi được giấu trong hốc cây già.
Ngọn lửa bùng lên giữa màn đêm lạnh giá khiến ai cũng thấy lòng nhẹ lại.
Mọi người chuyền tay nhau từng ca nước nóng.
Tiếng cười hiếm hoi vang lên dưới gốc cây già giữa chiến trường đầy bom đạn.
Ít hôm sau, trong một lần cứu thương binh giữa trận càn lớn, anh Phúc đã hy sinh.
Sau hòa bình, những người lính cũ trở lại cánh rừng năm xưa.
Gốc cây già vẫn đứng đó.
Có người lặng lẽ chạm tay vào lớp vỏ cây sần sùi rồi nói:
“Ngày ấy ở đây từng có một bếp lửa rất ấm.”


