Cựu chiến binh

Bếp Lửa Giữa Mùa Đông

Lào Cai09/05/2026Nguyễn Thị Trường (Đoàn Xã Bát Xát)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối tháng Hai năm 1979, đơn vị tôi được điều lên giữ một điểm cao toàn đá tai mèo. Trên bản đồ, đó chỉ là một con số khô khốc, nhưng với chúng tôi, đó là nơi phải giữ bằng mọi giá.

Ban ngày nắng gắt, ban đêm lạnh buốt. Cái lạnh vùng biên không giống bất cứ nơi nào tôi từng biết – nó lặng lẽ và dai dẳng, len vào từng kẽ áo, từng đầu ngón tay.

Tối nào chúng tôi cũng nhóm một bếp lửa nhỏ trong hốc đá. Ngọn lửa yếu ớt, chỉ đủ sưởi ấm vài bàn tay, nhưng lại khiến ai cũng thấy mình gần nhau hơn.

Anh Tấn – người hay kể chuyện nhất tiểu đội – thường nói đùa:
“Sau này hòa bình, tao mở quán phở. Ai còn sống nhớ đến ăn miễn phí nhé.”

Cả bọn cười, dù ai cũng hiểu chẳng ai biết được ngày mai.

Đêm trước trận đánh, anh Tấn vẫn kể chuyện như thường lệ. Anh nói về bát phở nóng, về mùi hành lá, về tiếng người gọi nhau ngoài chợ sáng. Những thứ bình thường ấy bỗng trở nên xa xôi đến lạ.

Tôi nhìn ngọn lửa, tự hỏi không biết bao giờ mới được ngồi ăn một bữa cơm yên bình.

Rạng sáng hôm sau, khi trời còn chưa kịp sáng, tiếng pháo đã xé toạc màn đêm.

Đất đá rung lên, bếp lửa tối qua bị thổi tung thành tro lạnh. Chúng tôi lao vào vị trí chiến đấu, mỗi người một góc đá.

Khi khói tan, những bóng người bắt đầu xuất hiện từ sườn núi đối diện. Họ tiến lên nhanh và thấp, tận dụng từng tảng đá làm chỗ ẩn.

Lệnh giữ chốt vang lên.

Tiếng súng nổ dồn dập. Âm thanh dội vào vách đá, vang vọng như sấm. Đá vỡ tung, bụi mù mịt. Tôi chỉ còn biết bám chặt vào khẩu súng, bắn từng loạt ngắn.

Ở bên cạnh, anh Tấn vẫn vừa bắn vừa hét:
“Còn sống thì nhớ ăn phở của tao!”

Không hiểu sao giữa trận đánh khốc liệt, câu nói ấy khiến tôi bật cười. Một tiếng cười ngắn ngủi, nhưng đủ để xua đi nỗi sợ đang siết chặt trong lồng ngực.

Trận đánh kéo dài đến trưa. Khi mặt trời lên cao, tiếng súng dần thưa. Sườn núi trước mặt trở lại yên tĩnh, chỉ còn khói mỏng bay lững lờ.

Chúng tôi vẫn giữ được điểm cao.

Chiều hôm đó, gió thổi mạnh hơn. Không ai nói nhiều. Chúng tôi ngồi dựa vào đá, nhìn xuống thung lũng chìm trong sương.

Đêm xuống, một người lặng lẽ nhóm lại bếp lửa trong hốc đá cũ. Ngọn lửa nhỏ bập bùng, soi những gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn còn ở bên nhau.

Không ai kể chuyện phở nữa. Nhưng tất cả đều ngồi thật gần bếp lửa, như sợ chỉ cần rời ra, cái lạnh sẽ nuốt chửng mình.

Nhiều năm sau, tôi đi ngang một quán phở nhỏ ven đường. Khói bốc lên nghi ngút, mùi hành thơm lan ra tận ngoài phố.

Tôi đứng lại rất lâu, nhìn bếp lửa đỏ trong gian bếp.

Và trong khoảnh khắc ấy, tôi nhớ đến bếp lửa giữa mùa đông năm ấy – ngọn lửa nhỏ đã sưởi ấm những người lính trẻ trong một thời mà ai cũng mong chỉ có một điều giản dị: được trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn