Bếp lửa giữa rừng kháng chiến
Đơn vị của chị Hòa đóng ở một khu rừng già Việt Bắc. Ban ngày hành quân, ban đêm đào hầm, sửa súng, và nấu ăn trong im lặng.
Một lần, địch càn quét bất ngờ. Cả đơn vị phải rút gấp, bỏ lại nồi cơm đang nấu dở. Khi quay lại, chị Hòa thấy nồi cơm đã cháy đen, nhưng vẫn còn hơi ấm.
Chị lặng đi một lúc rồi nói:
“Cơm cháy thì ăn cơm cháy. Quan trọng là người còn để nấu lại.”
Tối đó, giữa rừng, họ nhóm lại bếp lửa mới. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu: trong chiến tranh, đôi khi điều giữ người ta lại không phải thức ăn, mà là niềm tin rằng ngày mai vẫn còn một bữa cơm khác.



