BẾP LỬA GIỮA RỪNG SÂU
Giữa rừng già biên giới, nơi bom đạn và đói rét luôn rình rập, hình ảnh người nữ chiến sĩ âm thầm nhóm bếp, giữ lửa cho đơn vị trở thành ký ức không thể phai mờ. Bác Nguyễn Thị Cảnh đã sống những ngày gian khó ấy bằng sự chịu đựng bền bỉ và tình đồng đội sâu nặng. Câu chuyện về bếp lửa năm xưa là biểu tượng của niềm tin và sự sống giữa chiến trường.
Trong đơn vị, bác Cảnh được giao phụ trách tổ nuôi quân, một nhiệm vụ tưởng chừng giản đơn nhưng lại vô cùng vất vả trong điều kiện chiến trường biên giới. Gạo ít, muối hiếm, rau rừng phải tự tìm, mọi bữa ăn đều là kết quả của sự chắt chiu và sáng tạo. Bác từng kể: “Có những ngày chỉ có cơm độn củ rừng, nhưng anh em vẫn ăn ngon lành vì biết còn có người đứng bếp lo cho mình.”
Bếp Hoàng Cầm được đào sâu dưới đất, khói dẫn đi xa để tránh bị phát hiện. Mỗi lần nhóm bếp là một lần căng thẳng, bởi chỉ cần sơ suất nhỏ cũng có thể khiến đơn vị lộ vị trí. Trong ánh lửa leo lét, bác Cảnh vừa nấu cơm vừa lắng nghe tin tức từ các tổ chiến đấu trở về, lòng thấp thỏm lo âu.
Có lần, giữa lúc đơn vị vừa ăn xong bữa tối thì nhận lệnh cơ động gấp. Không kịp dọn dẹp, bác chỉ kịp dập bếp, khoác ba lô lên đường. “Bỏ lại nồi cơm chưa kịp rửa, tiếc lắm, nhưng nhiệm vụ là trên hết,” bác nhớ lại. Chính những khoảnh khắc như vậy đã hun đúc tinh thần sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân vì tập thể.
Sau mỗi trận càn quét, khi đơn vị an toàn, bác lại lặng lẽ nhóm bếp, nấu nồi cháo loãng cho thương binh. Đối với nhiều chiến sĩ trẻ, bát cháo ấy không chỉ giúp hồi sức, mà còn là sự an ủi tinh thần giữa nơi rừng sâu xa nhà. Bếp lửa năm xưa đã sưởi ấm biết bao trái tim, trở thành ký ức thiêng liêng theo bác suốt cuộc đời.



