BẾP LỬA GIỮA RỪNG TRÀM
Ở vùng đất Thanh Bình trong thời kháng chiến chống Mỹ, Đồng Tháp Mười là một vùng ngập nước mênh mông, rừng tràm dày đặc, địch đóng đồn xen kẽ nên việc đi lại vô cùng nguy hiểm. Giữa hoàn cảnh ấy, có nhiều câu chuyện về người dân bám đất, giữ làng, nuôi giấu cán bộ rất cảm động
Khoảng năm 1970, ở một xóm nhỏ ven kênh thuộc Thanh Bình, có một người phụ nữ tên Bảy Hạnh. Nhà bà nằm sâu trong rừng tràm, chỉ có một lối xuồng nhỏ vào được. Ban ngày bà làm ruộng, ban đêm lặng lẽ nấu cơm tiếp tế cho bộ đội.
Mỗi lần có cán bộ hoặc thương binh đi qua, bà đều chuẩn bị sẵn nồi cơm, vài nắm cá khô và ít lá thuốc nam. Không ai trả tiền, cũng không ai hỏi tên tuổi thật của những người ghé lại căn chòi nhỏ ấy.
Một đêm mưa lớn, có hai chiến sĩ bị lạc trong lúc rút lui sau trận càn. Một người bị thương ở chân, không thể đi xa. Họ gõ cửa chòi giữa rừng tràm trong tình trạng kiệt sức.
Bà Bảy Hạnh không hỏi nhiều, chỉ nói:
- “Vào đây, đừng lên tiếng.”
Bà đốt bếp trấu, nấu nồi cháo loãng rồi lặng lẽ băng bó vết thương cho người lính. Nhưng nguy hiểm đang đến rất gần: phía xa đã có tiếng chó sủa và ánh đèn pin của lính tuần tra.
Bà hiểu rằng nếu họ bị phát hiện, cả xóm sẽ bị liên lụy.
Bà nhanh trí dẫn hai chiến sĩ xuống hầm bí mật dưới nền chòi — một hầm nhỏ đào dưới gốc tràm, phủ lá kín phía trên. Sau đó bà ra bờ kênh, giả vờ như đang giặt đồ để đánh lạc hướng.
Khi lính đi ngang, họ soi đèn hỏi:
- “Có thấy ai lạ không?”
Bà bình tĩnh đáp:
- “Tui ở đây có một mình, làm gì có ai.”
Gió thổi mạnh, lá tràm xào xạc. Cuối cùng toán lính rút đi.
Đêm ấy, hai chiến sĩ thoát an toàn. Trước khi rời đi, họ cúi đầu:
- “Sau này hòa bình, tụi con sẽ quay lại thăm má.”
Bà chỉ cười:
- “Sống được là mừng rồi, nhớ giữ nước là được.”
Sau này, trong một trận càn lớn cuối năm 1972, căn chòi của bà Bảy Hạnh bị đốt cháy khi bà đang cố che giấu tài liệu cách mạng. Người dân tìm lại chỉ còn dấu vết nền đất và gốc tràm cháy dở.
Câu chuyện ấy được người dân Thanh Bình truyền lại như một phần ký ức của “thời hoa lửa” - nơi những người phụ nữ bình dị đã giữ bếp lửa, giữ niềm tin và giữ cả sự sống cho người khác giữa chiến tranh khốc liệt.



