Khác

“BẾP LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT” – CHUYỆN VỀ BẾP HOÀNG CẦM

HÀ NGỌC ANH

Cần Thơ14/08/2026phường Nam Đồ Sơn (phường Nam Đồ Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp và sau này là kháng chiến chống Mỹ, việc nấu ăn cho bộ đội giữa rừng luôn là một vấn đề khó khăn. Những bếp lửa thông thường thường tạo ra khói, đặc biệt vào những ngày trời ẩm hoặc khi đốt củi tươi. Trong chiến tranh, một làn khói bất thường giữa rừng có thể khiến máy bay hoặc lực lượng đối phương phát hiện vị trí đóng quân. Chính vì vậy, bộ đội phải tìm cách nấu ăn mà hạn chế tối đa lượng khói bay lên. Từ nhu cầu ấy, một sáng kiến đặc biệt đã ra đời và sau này trở thành một hình ảnh quen thuộc của hậu cần chiến trường: bếp Hoàng Cầm. Người được biết đến với việc sáng tạo và hoàn thiện loại bếp này là Anh hùng Hoàng Cầm, một chiến sĩ hậu cần trong kháng chiến chống Pháp. Ý tưởng ban đầu xuất phát từ việc tìm cách đưa khói từ bếp nấu đi theo đường ngầm thay vì để khói thoát thẳng lên trời. Những người lính bắt đầu đào những đường rãnh nhỏ dưới mặt đất, đặt bếp ở vị trí kín rồi dẫn khói qua các đường hầm. Khói khi thoát ra được phân tán qua nhiều điểm, hòa vào môi trường xung quanh nên khó bị phát hiện. Sau nhiều lần thử nghiệm, kiểu bếp này ngày càng được cải tiến và phù hợp với điều kiện chiến trường. Bếp Hoàng Cầm không chỉ giúp bộ đội nấu ăn an toàn hơn mà còn giúp giữ bí mật vị trí đóng quân. Trong những khu rừng nơi bộ đội phải di chuyển liên tục, mỗi bếp có thể được thiết kế phù hợp với địa hình. Khi cần rời đi, người lính có thể nhanh chóng che lấp dấu vết để đối phương khó nhận ra. Có những căn bếp được đào dưới đất, có những đường dẫn khói chạy quanh gốc cây hoặc qua những đoạn địa hình tự nhiên. Nhìn bên ngoài, khu vực ấy gần như không có gì đặc biệt. Nhưng bên dưới lại là cả một hệ thống bếp và đường dẫn khói. Những người phụ trách bếp cũng phải làm việc rất cẩn thận. Họ không chỉ nấu cơm mà còn phải tính toán thời gian đốt lửa, lượng củi và cách phân tán khói. Có những lúc máy bay địch xuất hiện, cả bếp phải lập tức ngừng hoạt động. Khi nguy hiểm qua đi, họ lại tiếp tục chuẩn bị cơm cho bộ đội. Trong chiến tranh, một bữa cơm nóng đôi khi là điều vô cùng quý giá. Sau nhiều giờ hành quân, người lính trở về đơn vị, ngồi bên bếp và nhận một bát cơm nóng. Đó có thể chỉ là cơm với rau rừng, một chút muối hoặc vài món ăn đơn giản, nhưng giữa chiến trường lại trở thành nguồn động viên rất lớn. Bởi phía sau bát cơm ấy là những người hậu cần đã thức khuya, dậy sớm và tìm mọi cách để giữ cho bếp lửa không bị phát hiện. Bếp Hoàng Cầm sau đó được sử dụng rộng rãi trên nhiều chiến trường và trở thành một sáng kiến tiêu biểu của hậu cần quân đội Việt Nam. Câu chuyện về chiếc bếp ấy cho thấy trong chiến tranh, sự sáng tạo không chỉ xuất hiện trên chiến trường mà còn xuất hiện trong những công việc rất bình thường như nấu ăn. Một người lính hậu cần có thể không trực tiếp nổ súng, nhưng sáng kiến của họ có thể giúp cả đơn vị an toàn hơn. Ngày nay, bếp Hoàng Cầm được giới thiệu tại nhiều bảo tàng quân sự như một hiện vật gắn với đời sống của người lính trong chiến tranh. Nhìn vào những đường khói được thiết kế dưới lòng đất, người ta có thể hình dung phần nào sự khó khăn mà bộ đội từng trải qua. Một bếp lửa nhỏ giữa rừng tưởng như chỉ để nấu một bữa cơm, nhưng trong những năm tháng chiến tranh, nó còn là biểu tượng của sự sáng tạo, của hậu cần và của những người âm thầm chăm lo cho từng người lính nơi chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“BẾP LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT” – CHUYỆN VỀ BẾP HOÀNG CẦM | Câu chuyện thời hoa lửa