Bếp lửa không tắt
(Nhân vật kể chuyện: Thào Mí Dính)
Tôi là Thào Mí Dính, sinh ra trong một ngôi nhà gỗ nhỏ ở Dền Thàng giáp ranh xã Mường Hum. Bếp lửa nhà tôi chưa bao giờ tắt dù chiến tranh hay đói kém. Mẹ tôi nói bếp tắt là lòng người lạnh. Những năm giặc giã, bếp lửa là nơi cả nhà quây quần. Người già kể chuyện giữ đất bên ánh lửa. Trai trẻ bàn cách bảo vệ bản làng. Tôi ngồi nghe và ghi nhớ từng lời. Khi thực dân Pháp đến, chúng chia rẽ dân bản. Nhưng bếp lửa giữ mọi người lại với nhau. Tin tức được truyền từ bếp này sang bếp khác. Không cần giấy mực hay loa đài. Chỉ cần niềm tin. Tôi lớn lên trong ánh lửa ấm áp ấy. Khi có cách mạng, bếp lửa trở thành nơi nuôi giấu cán bộ. Tôi hiểu rằng không chỉ người cầm súng mới đánh giặc. Phụ nữ và người già cũng góp sức bằng cách giữ hậu phương. Bếp lửa sưởi ấm cơ thể và nuôi dưỡng ý chí. Nhiều đêm tôi thức canh bếp trong im lặng. Tôi nhìn ngọn lửa mà nghĩ đến ngày tự do. Ngày ấy rồi cũng đến. Bếp lửa bùng lên trong tiếng cười và nước mắt. Tôi đã già nhưng vẫn nhóm lửa mỗi sáng. Không chỉ để nấu ăn. Mà để nhớ về những năm tháng đã qua. Tôi kể chuyện này cho con cháu bên bếp lửa. Tôi muốn chúng hiểu sức mạnh của sự đoàn kết. Những điều nhỏ bé có thể tạo nên lịch sử. Giữ bếp là giữ người. Giữ người là giữ bản. Và giữ bản chính là giữ nước.


