Cựu chiến binh

BẾP LỬA NHỎ VÀ CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI HẠ SĨ NĂM XƯA

Có những câu chuyện về một thời đã qua không được kể bằng tiếng súng, bằng chiến công hay những dòng ghi chép dài trong lý lịch. Có những câu chuyện bắt đầu rất nhẹ, từ một bếp lửa nhỏ trong căn nhà ở TDP Xuân Ninh, từ lời dặn con cháu sống cho ngay thẳng, từ dáng vẻ chậm rãi nhưng chắc chắn của một người phụ nữ từng trải qua rèn luyện và thử thách. Câu chuyện của bà Đinh Thị Ngoan, sinh tháng 12 năm 1951, từng mang cấp bậc Hạ sĩ, là một câu chuyện như thế.

Ninh Bình05/06/2026THPT Ninh Bình Bạc Liêu (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện về một thời đã qua không được kể bằng tiếng súng, bằng chiến công hay những dòng ghi chép dài trong lý lịch. Có những câu chuyện bắt đầu rất nhẹ, từ một bếp lửa nhỏ trong căn nhà ở TDP Xuân Ninh, từ lời dặn con cháu sống cho ngay thẳng, từ dáng vẻ chậm rãi nhưng chắc chắn của một người phụ nữ từng trải qua rèn luyện và thử thách. Câu chuyện của bà Đinh Thị Ngoan, sinh tháng 12 năm 1951, từng mang cấp bậc Hạ sĩ, là một câu chuyện như thế.

Ở bà Ngoan, điều dễ cảm nhận không phải là sự ồn ào khi nhắc về quá khứ, mà là sự điềm tĩnh của người đã từng đi qua những năm tháng cần nhiều nghị lực. Bà không xem ký ức của mình là điều để kể cho lớn, mà là điều để nhắc con cháu sống tốt hơn. Theo bà, người từng qua môi trường kỷ luật phải biết giữ cho mình cái nền nếp trong từng việc nhỏ: lời nói phải thật, việc làm phải chắc, sống với xóm giềng phải có trước có sau.

Tham gia Hội Cựu chiến binh từ ngày 04/10/2011, bà Ngoan có thêm một mái nhà chung để cùng các cô, chú, bác hội viên ôn lại truyền thống, chia sẻ chuyện đời, chuyện xóm, chuyện gia đình và động viên nhau giữ gìn phẩm chất của người từng mặc áo lính. Với bà, sinh hoạt Hội không chỉ là việc của riêng những người cựu chiến binh, mà còn là cách để truyền lại cho lớp trẻ một tinh thần sống: biết trân trọng quá khứ, biết kính trọng người đi trước và biết góp phần làm cho khu dân cư thêm yên vui, nghĩa tình.

Nếu được hỏi điều gì còn lại rõ nhất sau những năm tháng đã qua, bà có thể không kể một sự kiện thật lớn. Điều còn lại là thói quen sống bền bỉ: chịu khó trong việc nhà, nghiêm túc trong lời dạy con cháu, gần gũi với bà con, không đứng ngoài những việc chung khi địa phương vận động. Ở người phụ nữ ấy, “thời hoa lửa” không chỉ là ký ức của tuổi trẻ, mà còn là ngọn lửa âm thầm được giữ lại trong nếp nhà, trong cách sống và trong tình cảm dành cho quê hương.

Câu chuyện về bà Đinh Thị Ngoan vì thế mang vẻ đẹp mộc mạc. Đó là vẻ đẹp của người phụ nữ từng qua rèn luyện, trở về đời thường và tiếp tục giữ lửa bằng sự tử tế, cần mẫn, trách nhiệm. Không cần những lời lớn lao, chính cuộc sống giản dị của bà đã góp phần nhắc nhở thế hệ trẻ rằng truyền thống quê hương được gìn giữ từ những con người bình thường nhất, bằng những việc làm bình thường nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn