Khác

Bếp lửa tiễn quân

Trong ký ức của người dân thôn Hắm, xã Khả Cửu, hình ảnh bà Hà Thị Cách, sinh năm 1931, luôn gắn với ngọn bếp lửa đỏ hồng dưới mái nhà sàn. Đối với bà, bếp lửa không chỉ là nơi nấu những bữa cơm hằng ngày mà còn là nơi gửi gắm tình yêu thương, niềm tin và lời tiễn biệt dành cho những người con lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Phú Thọ31/07/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bếp lửa tiễn quân

(Nhân vật: Bà Hà Thị Cách, sinh năm 1931, thôn Hắm)

Trong ký ức của người dân thôn Hắm, xã Khả Cửu, hình ảnh bà Hà Thị Cách, sinh năm 1931, luôn gắn với ngọn bếp lửa đỏ hồng dưới mái nhà sàn. Đối với bà, bếp lửa không chỉ là nơi nấu những bữa cơm hằng ngày mà còn là nơi gửi gắm tình yêu thương, niềm tin và lời tiễn biệt dành cho những người con lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, thôn Hắm là một bản làng nghèo của vùng cao. Cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, gạo nếp phải chắt chiu từng bữa, nhưng hễ nghe tin có thanh niên trong bản nhập ngũ hay có đơn vị bộ đội hành quân qua địa phương, bà Cách lại tất bật nhóm bếp từ khi trời chưa sáng.

Bà cùng các mẹ, các chị vo từng đấu gạo nếp, chẻ những ống nứa non, gói cơm lam, nướng cá suối, giã muối vừng và chuẩn bị nước chè xanh. Căn bếp nhỏ lúc nào cũng đỏ lửa, khói lam quyện với hương nếp thơm lan khắp sườn đồi.

Bà thường nói:

"Các con ra trận không thể mang theo nhiều, nhưng hãy mang theo hương vị quê hương. Có hương cơm của bản làng, các con sẽ thêm sức mạnh để vượt qua mọi gian khổ."

Mỗi lần tiễn quân, bà đều đứng trước sân nhà văn hóa, tay trao từng ống cơm lam, mắt dõi theo những người lính trẻ. Có người là con cháu trong họ, có người là thanh niên của bản, nhưng với bà, tất cả đều là những người con của quê hương.

Một chiến sĩ trẻ xúc động nắm lấy tay bà:

"Mẹ ơi, chúng con sẽ cố gắng chiến đấu để ngày trở về được lại ngồi bên bếp lửa của bản mình."

Nghe tiếng gọi "mẹ", bà Cách nghẹn ngào. Bà chỉ khẽ gật đầu, dặn dò:

"Các con hãy đoàn kết, giữ gìn sức khỏe và nhất định phải trở về."

Những ngày sau đó, bếp lửa trong nhà bà vẫn luôn đỏ. Bà tin rằng, ở nơi chiến trường xa xôi, những người lính sẽ cảm nhận được hơi ấm của quê hương qua từng ống cơm lam, từng lời động viên của hậu phương.

Hòa bình lập lại, nhiều người lính trở về tìm gặp bà. Có người mang theo chiếc bi đông đã cũ, có người còn giữ chiếc khăn thổ cẩm bà từng tặng. Họ kể rằng trong những đêm hành quân gian khổ, hương cơm lam và tình cảm của bà con nơi quê nhà đã tiếp thêm nghị lực để họ vượt qua bom đạn.

Năm tháng trôi qua, bà Hà Thị Cách vẫn giữ thói quen nhóm bếp mỗi sớm. Mỗi dịp Ngày Thương binh - Liệt sĩ hay các buổi gặp mặt cựu chiến binh, bà lại nấu những món ăn truyền thống của người Mường để mời mọi người cùng ôn lại ký ức một thời.

Bà thường căn dặn con cháu:

"Các con sinh ra trong hòa bình phải biết quý trọng cuộc sống hôm nay. Đừng quên những người đã ngã xuống và những người mẹ, người vợ đã lặng lẽ giữ bếp lửa hậu phương để các chú, các bác yên lòng nơi tiền tuyến."

Giờ đây, bà đã đi qua gần trọn một đời người. Ngọn bếp dưới mái nhà sàn vẫn đỏ mỗi chiều, như ngọn lửa của lòng yêu nước, của tình quân dân và của sự thủy chung son sắt mà bà đã gìn giữ suốt cuộc đời.

Đối với người dân thôn Hắm, bếp lửa của bà Hà Thị Cách không chỉ sưởi ấm một mái nhà, mà còn sưởi ấm biết bao trái tim người lính trong những năm tháng chiến tranh.

Thông điệp: Có những người không trực tiếp cầm súng ra trận nhưng bằng sự hy sinh thầm lặng, họ đã tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến. Ngọn lửa từ căn bếp của những người mẹ nơi hậu phương mãi là biểu tượng của lòng yêu nước, tình quân dân và khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn