bếp lửa trong lòng đất
Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở khắp các chiến trường miền Nam, bộ đội ta phải sống và chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Giữa bom đạn ác liệt, một bữa cơm nóng hay một ngụm nước chè xanh cũng trở thành nguồn động viên lớn lao đối với người lính. Và phía sau những bữa cơm ấy là sự hy sinh thầm lặng của những người nuôi quân nơi chiến trường.
Năm 1967, tại một căn cứ kháng chiến ở vùng đất Củ Chi có nữ chiến sĩ nuôi quân tên là Lê Thị Hồng. Hồng quê ở Long An, sinh ra trong gia đình nghèo làm ruộng. Từ nhỏ, cô đã quen với việc nhóm bếp, nấu ăn phụ giúp mẹ chăm sóc các em.
Khi chiến tranh lan rộng, Hồng tham gia lực lượng du kích địa phương rồi được phân công làm nhiệm vụ nuôi quân trong căn cứ địa đạo.
Nơi đơn vị của Hồng đóng quân là hệ thống địa đạo nằm sâu dưới lòng đất. Cuộc sống vô cùng gian khổ và ngột ngạt. Ban ngày, máy bay địch liên tục quần thảo, ném bom và rải chất độc hóa học. Ban đêm, bộ đội mới tranh thủ hoạt động và chuẩn bị cho những trận đánh.
Công việc của Hồng không chỉ là nấu ăn mà còn phải giữ bí mật tuyệt đối. Khói bếp nếu bay lên mặt đất có thể khiến địch phát hiện vị trí căn cứ.
Vì vậy, cô cùng đồng đội phải sử dụng loại bếp đặc biệt dẫn khói qua nhiều đường hầm để khói tan dần trước khi thoát ra ngoài.
Dù thiếu gạo, thiếu rau và luôn sống trong hiểm nguy, Hồng vẫn cố gắng nấu những bữa cơm nóng cho bộ đội trước giờ chiến đấu.
Đồng đội thường nói:
“Ăn cơm chị Hồng nấu xong là thấy có thêm sức đánh giặc.”
Một buổi chiều cuối năm 1967, đơn vị chuẩn bị mở trận tập kích lớn vào đồn địch gần căn cứ. Các chiến sĩ phải hành quân ngay trong đêm nên Hồng cùng tổ nuôi quân được giao nhiệm vụ nấu cơm thật sớm.
Trong căn bếp nhỏ dưới lòng đất, ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt lấm lem khói bếp của cô gái trẻ.
Ngoài mặt đất, tiếng trực thăng địch quần thảo ngày càng gần.
Đúng lúc nồi cơm gần chín, một chiến sĩ cảnh giới chạy xuống báo tin:
“Địch đang càn vào khu vực này!”
Cả căn cứ lập tức chuẩn bị chiến đấu.
Mọi người nhanh chóng dập bếp để tránh lộ khói. Nhưng Hồng phát hiện một đường ống dẫn khói bị hỏng khiến khói bắt đầu thoát lên mặt đất.
Nếu không xử lý kịp thời, quân địch có thể phát hiện toàn bộ địa đạo.
Không chần chừ, Hồng lập tức bò theo đường hầm nhỏ dẫn tới khu thông khói để sửa lại đoạn ống bị lệch.
Đường hầm chật hẹp và nóng hầm hập vì khói bếp. Cô phải vừa bò vừa dùng khăn che miệng để tránh ngạt.
Bên trên, tiếng giày lính địch và chó nghiệp vụ đã vang rất gần.
Sau nhiều phút cố gắng, Hồng cuối cùng cũng bịt kín được đường khói.
Nhưng đúng lúc ấy, một quả lựu đạn từ phía trên bị ném xuống cửa hầm gần đó.
Tiếng nổ vang dội làm cả đoạn địa đạo rung chuyển mạnh.
Đồng đội vội lao tới kéo Hồng ra ngoài. Dù bị thương ở tay và vai, cô vẫn cố hỏi:
“Cơm… có kịp cho anh em không?”
Người chỉ huy nghẹn ngào gật đầu.
Đêm hôm ấy, các chiến sĩ đã ăn bữa cơm nóng cuối cùng do Hồng nấu trước khi lên đường chiến đấu.
Sau trận càn hôm đó, Lê Thị Hồng đã anh dũng hy sinh vì vết thương quá nặng khi mới hai mươi tuổi.
Nhiều năm sau, những người lính từng sống trong căn cứ địa đạo Củ Chi vẫn nhớ mãi mùi cơm nóng và ánh lửa nhỏ trong căn bếp lòng đất năm nào.
Họ nói rằng giữa chiến tranh khốc liệt, chính những con người bình dị như Hồng đã giữ cho bộ đội không chỉ có sức mạnh mà còn có hơi ấm của tình đồng chí, đồng bào.
Câu chuyện về người nữ nuôi quân nơi địa đạo là một lát cắt xúc động của thời hoa lửa — thời kỳ mà cả dân tộc đã sống, chiến đấu và hy sinh bằng tất cả lòng yêu nước và ý chí kiên cường.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những câu chuyện ấy vẫn luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết biết ơn quá khứ, trân trọng cuộc sống hiện tại và sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh đi trước.



